như nhụy hoa Màu Xanh Dương
sóng vờn lên
chiếc gương khổng lồ cong
uốn mình
khêu gợi
những con ong cần mẫn xưa nay tìm mật ngọt
làn điệu dân ca gởi đến trao nhau
mênh mông mặt nước
mênh mông bầu trời
lời yêu thương
nhịp sống
người ngư dân đã từng tung lưới
múa điệu vũ gia truyền
sáng nay
đứng trước Biển
đôi mắt đỏ hoe
có phải vì Gió
có phải đang là Osin
và mươi đời về sau tủi nhục
Hải Âu báo bão đâu rồi
có chăng chúng bị cắt cánh
Biển khóc
Thuyền khóc
Sóng khóc
Anh khóc
nguồn lệ cạn dần
ngày càng chát mặn
Phước Hải, Bà Rịa – Vũng Tàu. Cuối tháng 12.
.