Bỗng bật xanh ngọn đèn
những đường bay vô định
tìm chi đom đóm ơi
tìm cái không mà có tìm cái có mà không
đêm dài tuyệt vọng
ta biến thành ngày lên
ôi đôi cánh tự do giờ vẫn còn bay mãi
ta bé con hạt dẻ chẳng thể được như người
tôi cũng từ cát bụi sống tha hương lầm lũi
nhưng giờ ngươi hạnh phúc mỹ miều và đắm say
cuộc đời thực những điều dối trá (*)
lời ta là ánh sáng ngươi nghe thấy rồi ư
đóm đóm bay qua đêm
hồn lập lòe mờ tỏ.
16/3/2015
* Octavio Paz, Nobel văn học 1990
dòng sông ấy chỉ một dòng
mải miết ra biển
phía trước mù khơi chân trời
mê hoặc
thảm nước
sóng từng cơn
từng cơn
khỏa lên đôi chân trần thiếu nữ
lặng im nét phác thảo
người đàn ông già như gỗ mục bơi ngược
con bói cá bắn mũi tên
tiếng kêu còn vọng nơi cây cọ lem lấm
thác trắng đổ vào tâm trí
không thể uốn lại đường đi
những ham muốn chảy ra từng vệt sáng
những đục ngầu của khát vọng và xa lạ
một vực xoáy hồi sinh.
17/3/2015
.