Có nhiều ngày anh quên làm thơ,
Lá vẫn chớm xanh, mưa buổi sớm mai vẫn lạnh,
Lũ bé con không ngừng ca hát
Và em vẫn mặc áo nhạt quần đậm màu mỗi chiều xuống phố…
Có nhiều ngày anh quên hỏi han
Nhưng thời tiết mùa màng hình như vẫn trôi theo dòng đã định,
Vài đồng nghiệp vẫn đến sở trễ hơn mọi người,
Một số khách hàng nghỉ phép, đi xa…
Em và anh
Có nhiều ngày quên chào nhau buổi sáng,
Quên gửi tặng một nụ hôn
Lên trán, trên má, đôi khi khẽ vội lướt qua môi
Dù mình vẫn ngồi nhìn nhau uống cạn tách cà phê, ăn hết mẩu bánh mì bơ đường,
Buông bỏ bâng quơ đôi câu chuyện,
Những buổi sáng trong tuần, hai, ba, tư, năm, sáu,
Xám ngắt từ đầu ngày
Như mùa đông năm nay,
Đe doạ sẽ triệt tiêu trọn cả mấy tháng xuân sắp đến.
Anh mỏi mệt,
Tần ngần
Rồi cũng vò nát trong tay chiều thứ bảy,
Đêm lẩn khuất giữa ngày
Phồng ngực thổi dạt vạt cầu vồng
Cháy rực
Giữa cơn dông.
Créteil – Choisy-le-Roi
Đầu 05.2013
(Gửi P.N. & SEXUS)
Ngọt tươm màu cam chín,
Em để thả ngực ngon vào vũng tối,
Tôi
Hứa (một mình)
Dù cứng xanh hay ngún đỏ,
Đêm vẫn trỗi mầm tình, chờ riêng em, ở đó,
Lưỡi phủ ngập mắt trời,
Hút trọn suối mật tươi.
Em cười,
Mặt nghiêng bán diện,
Tay miết miết đều, đơm nổi bãi rêu,
Che dấu,
Chờ
Chân ai lỡ tuột lũng sâu
Nhàu nhĩ nâu,
Ẩm tím.
Còn tôi
Ngơ ngác
Mò mẫm dò tìm
Lối
Dù lạ, quen, vẫn khẽ-khàng-cuồng-nhiệt
Hiến tặng em
Thác mưa nồng
Và
Đêm sẽ cứ mãi thế:
Phập phồng
Mượt mịn
Lá nhung.
Paris
24.09.2012
.