Tôi là một gốc cây già trơ cành
được phác thảo vội vàng trên tờ giấy thô*
không cội cây mảnh dẻ nào kề cạnh
chân tôi đạp trên mặt đất khô cằn cỗi
đầu đội bầu trời đêm, vàng vọt chờ trăng lên
chỉ mình bản thân tôi, không hề ngả bóng
chân trời trải dài nỗi cút côi đơn độc
Tôi đóng vai trò một cái cây
gốc cây vươn lên từ bức tranh trong tờ giấy thô
bức minh họa thân tôi không thuộc một bản thảo
bản thân tôi không tượng trưng, không đại diện
làm gì có bất kỳ ý tưởng, cuốn sách, chủ nghĩa nào
làm gì có chuyện tôi thuộc về một câu chuyện tình
nhiều phần là tôi đã rụng khỏi đó
rụng như một chiếc lá rụng trái mùa
Tôi là một gốc cây
là một bức tranh
là kẻ cô độc suốt một cuộc hành trình
không biết nổi mình thuộc về đâu
có thể nào tôi ra đời từ một thi phẩm
nơi kẻ si tình chôn rễ chờ người yêu quay lại
giữa trận mạc cuộc đời hòng tỏa mát cho người
tôi sẽ tăng ý nghĩa, tăng sự huyền thoại
cho ngụ ngôn của những loài núp bóng tình yêu
hay tôi sẽ mãi mốc meo trên kệ tủ
nơi sách vở thuộc về những kẻ thù chữ nghĩa
Tôi chẳng phải là một gốc cây
chẳng thể là một bức tranh
tôi chỉ khao khát là ý nghĩa của nó
trong thực chất tôi không tên, không tuổi, không bản sắc,
không thân phận, không định nghĩa,
không đổ bóng . . .
Dù chỉ là chiếc bóng của nỗi cô độc
*Thơ viết phỏng theo hình ảnh “Tôi Là Một Cái Cây”, khởi ý từ một đoạn trong cuốn tiểu thuyết “Tôi Tên Là Ðỏ” của nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Orhan Pamuk.