những ẩm ướt che chở
nhiều hoài phí vào trong sự lạnh lùng
mang theo dáng của một con ve bắt đầu thoát xác
khi ấy đêm bắt đầu nghi hoặc
vào mùi vị của nó
sao không thấy gì cả vậy
trên bao điều
ngăn nắp
khung cửa chạy vào thảng thốt
chèn vào tối
chỉ thấy em trong sự mặc cảm
của đêm
mưa vào đôi mắt tối thui thủi không có đường chạy trốn
tìm đâu cũng thấy sự hiện hữu của nó
khi sự cạn dần
em gắn bó với đêm vô cùng thân thiết
không biết sự xâm lược để có được bờ môi hay không?
cứ phải chiếm đoạt để khiếm khuyết nhiều điều
vô tâm
tìm hướng bổ túc một linh hồn đã đánh mất trong mình
đêm đã không trả lại cho hắn . . .
.