Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thoáng qua người y

0 bình luận ♦ 10.12.2008

 

Tự đeo vào mình cái lo về phận làm người khi lớn dậy
y tập tễnh với giấc nửa tỉnh nửa mơ
những câu chuyện vụn vặt gắn-treo y lên cao
lên cao hơn nữa
y trổ như một bông hoa

Để bận rộn như những con ong vây quanh mình
y nhem nhóm trong tâm trí một ngọn lửa sống
những chất đốt y tìm được từ những con người khác
được chất thành đống trong người
y cháy
y cháy hoài cháy mãi
cho đến khi cơn mỏi mệt và nỗi chán chường xâm chiếm lấy toàn người
y tự đặt nghi vấn về cái thiếu – thừa trong y

Con người y bắt đầu nghiêng ngả và
rất dễ đổ vỡ
tách mình ra
y muốn cách ngăn với mặt đất và
để làm điều này
y ngồi trên tấm nệm trong một căn phòng tối mờ yên tĩnh
cố giữ trong mình một khoảng lặng để tận hưởng niềm cô đơn

Và y kết nối cô đơn với những gì đã vụt qua y trong quãng đời
thoáng qua người y
nỗi bàng hoàng trước cái trống không
thoáng qua người y
âm hưởng của những tiếc nuối như một màn kịch đẫm lệ
cuộc sống chia cắt
trò cầu toàn cho và nhận suy đồi thậm tệ
thoáng qua người y
nỗi lo âu và sợ hãi như những vết tỳ
xô đẩy y chiếm lấy miếng mồi để sống
và con dao y tự mài dũa bấy lâu
xẻ đôi người y

Thoáng qua người y
những con người đến và đi thác loạn như dòng ảo ảnh
khi phác họa lại chân dung của những khuôn mặt đã hiện diện trước
tỉ tỉ khuôn mặt khác đã khuất
đôi tay trần nâng đỡ lấy mọi lời danh dự
chỉ một tiếng phủi tay nhẹ
niềm tin lúc lắc
tình người đã tử nạn trước vách tường lẽ sống

Lặng người trước những gì thoáng qua
và y: thật khó để thốt được nỗi đau.

 

Sài gòn, 11.2008

bài đã đăng của Michelia

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)