nắng chưa hồng
hoa cải đã trổ ngồng
bỗng nghe tiếng chim sơn tước
lập xuân
con tằm thậm thụt lá dâu
sợi tơ non khoanh tròn trong cái kén
cá quẫy dưới ao
nòng nọc rụng đuôi tòng tành bơi theo ếch
người đi xa
muốn trở về nhà
đâu đây đã nghe hương vị tết
người ở gần
muốn xích lại gần hơn
chiếc áo mới xinh thơm vóc lụa là
lập xuân
buồng chuối sau vườn chín bói
lũ dơi lượn loi choi
cỏ xanh rì nằm im ngái ngủ
lập xuân
nỗi buồn già nua chui vào đáy tủ
chiếc gương vừa đánh bóng
soi lại mình để mà vui
vẽ một đường sin
vẽ một đường tròn
ừ nhỉ
một niềm xuân . . .
.