I.
Thế giới của em
Thế giới của tôi
Nối liền nhau bằng từng đêm dài thiếu ngủ
Bóng tối lập loè lân tinh
Tình yêu là gì?
Vô nghĩa!
Thế giới của em
Chập chùng hố thẳm
Dưới mảng rừng già
Bưng bít
Không lối ra
Em lấy tay che mắt
Dò dẫm bước
Giữa trời, đổ thẳng một cơn giông.
Thế giới của tôi
Trống hoác
Vì trái tim đã bỏ lồng ngực
Chết treo.
II.
Em nâng niu một khối thịt
Quấn chằng chịt kẽm gai
Giọt đỏ nhỏ dài trên đường em bước
Tín ngưỡng của em
Long lanh thánh tích
Nụ cười tử đạo
Mắt ngước rưng rưng.
Trong bóng tối của mình
Tôi đâm vào ngón tay
Thấy tôi chảy máu.
III.
Nửa đêm Em
Ngồi một mình
Gọi tên
Ai đó
Chưa trả lời.
Nửa đêm Tôi
Ngồi một mình
Gọi tên
Em nghe tiếng
Nhưng
Quên trả lời.
IV.
Em nuốt vào, nuốt vào từng núi tóc
Tóc đổ đen, tung xổ, rối nùi,
Tóc cuồn cuộn chỉa ngang, đâm dọc,
Tóc mọc ngược, nảy nghiêng
Mắt nhắm nghiền, miệng gang, em nuốt hết.
Tôi cũng nuốt
Này trăng
Cả em
Và tóc
Vẫn chỉ thấy
Đêm.
V.
Tôi là sao Hoả
Hừng hực
Cứng căng
Đỏ bầm
Đâm lút.
Em là sao Thủy
Mềm mại
Đong đưa
Nở tròn
Tươm ướt.
Sao em không yêu tôi?
VI.
Tôi
Xuống
Lên.
Em
Cong
Rướn.
Căn phòng chia đôi.
VII.
Tôi nói với Anh:
Sắp có đêm của hai mặt trăng
Anh lắc đầu:
Đêm không còn thơ mộng!
Em thầm thì bên tôi:
Mơ một buổi
Phơi mình trong ánh sáng hai mặt trời
Cuồng nhiệt hiến dâng.
Tôi bảo mình:
Sẽ chẳng còn lại gì
Sau ngày tận thế!
VIII.
Em biết không
Tôi chỉ muốn
Mỗi đêm
Nắm lấy tay em
Dắt qua bóng tối
Cho dù
Bóng tôi
Vướng vít
Đặc
Đen.
Choisy-le-Roi
15.08.2006
.