Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Phiên bản

0 bình luận ♦ 1.08.2007

 

 

Tôi thấy mình chết. Vì bị điện giật khi đang đứng sấy tóc trong bồn tắm. Tôi thấy thật nhiều hoa trắng, hoa hồng, người đến viếng đông nghìn nghịt từ từ diễu qua ống kính truyền hình. Những cô gái gào khản giọng, đàn ông cũng khóc, đàn bà giấu mắt đỏ hoe sau đôi kính đen to tướng. Chính khách chen vai cùng nghệ sĩ thời thượng trong giáo đường ngày tang lễ. Chuông gọi hồn bay lên, cùng lúc với áo quan hạ xuống, sâu vào đất. Tôi thấy mình chết, chân tay lạnh ngắt, mắt lạc thần, tóc dựng, môi khô, hơi thở nặng. Như thế, giờ khắc trôi đi…

Cái chết làm thay đổi cuộc sống cuả tôi tận gốc rễ. Ra đường, tôi cúi gầm mặt, bước thẳng. Ở chốn đông người, tôi cố thu mình lại nhỏ xíu, cố biến thành vô hình, ngược với thuở nào, ngẩng đầu vỗ ngực, nghênh ngang cười nói giữa đám fan hâm mộ nhiệt cuồng. Những hợp đồng bị hủy bỏ, những buổi biểu diễn bị đình hoãn vô hạn định, tôi, một sớm một chiều, bị hất văng từ cõi màn nhung màn bạc ra chốn lề đường bụi bặm. Lang thang thất thểu từ phố này sang phố nọ, tôi, mũ trùm đầu, khăn quàng cổ bịt hết nửa mặt, cứ đi mà không cần biết nơi định đến. Như thế, chậm chạp nhưng dứt khoát, giờ khắc trôi đi…

Tôi đâm giận. Tại sao lại chết đúng vào lúc vinh quang tột đỉnh? Tại sao lại chết lãng nhách, chết một cách ngu xuẩn, vô học như vậy? Tại sao đã chết mà còn để lại nhiều phiền lụy, di hại cho kẻ khác đến thế? Giận quá hóa thù, tôi đập vỡ hết gương trong nhà, tôi không còn muốn nhìn thấy mặt mình nữa! Tôi lấy kéo cắt trụi râu, đưa tông-đơ cạo trọc đầu, tự đấm vào mồm cho gãy vài cái răng cửa. Tôi phá hoại hình ảnh mà tôi và bọn fan tôn thờ điên dại từ bấy lâu nay. Tôi đang tự hủy, như, sâu dưới kia, thịt da đã trương phình, rữa, nát, thân thể biến dạng, đang phân hóa ra nguyên tố, sẽ tan vào đất, thành mùn. Như thế, chậm chạp nhưng dứt khoát, những tàn phá bắt đầu.

Tôi về nhà khóc ròng, khi biết, ở ngoài đường, không ai còn nhận ra tôi nữa. Tôi chẳng còn phải bịt mặt, trùm đầu, bọn fan đã chạy theo một ngôi sao mới đang toả sáng. Mặt trời-tôi đã chìm, đã tắt. Hết chuyện để nói, chẳng còn gì để kể. Chỉ có tôi là vẫn không quên được chính mình. Còn bao nhiêu bích chương, hình ảnh, băng nhựa, đĩa nhạc. Còn bao nhiêu ám ảnh lồ lộ hiện về giữa những giấc mơ mỗi đêm. Còn bao nhiêu dự định, bao điều đã và sẽ làm, tưởng kéo dài đến tận thế, bỗng chốc bị cắt cụt, bổ đôi, rách toạc, đứt tung, gãy gọn. Lùi lại đã muộn, huyệt thẳm ở sau lưng, đành phải tiến tới và tự bôi xóa. Như thế, những tàn phá bắt đầu, tôi tập dần thói quen phải quên đi chính mình. Quên đi một mặt trời đã cháy tiêu hết năng lượng.

Mẹ gọi điện thoại. Bà mừng tôi đã thoát tầm ảnh hưởng. Bà mừng vì nghĩ sẽ tìm lại được đứa bé thơ mang nặng đẻ đau ngày nào, thời gian qua ẩn mình sau bóng dáng thần tượng, hoá thân minh tinh, nhập vai kẻ lạ. Bà mong tìm lại được thằng tôi trần trụi, không sơn phết, không hào quang, không những tràng pháo tay tán thưởng, không hoa, không thiệp, không tiệc tùng lễ lạc, không sâm-banh sủi bọt trong ly mỏng pha lê. Bà khóc sụt sùi vì hân hoan trong khi tôi vẫn còn trăn trở đau đớn với vết thương chưa liền miệng. Tự quên mình, đâu phải chuyện một sớm một chiều mà làm được! Mẹ khiến tôi hoảng sợ khi bà muốn đến thăm, ngay ngày hôm nay. Thấy mặt mày tôi vêu vao, tay chân nguều ngoào, nhà cửa tan hoang thế này, chắc bà phải đứng tim, lăn ra mà chết ngất! Không, không, chưa phải lúc, tôi hẹn một tháng sau, hy vọng đến khi ấy, đâu sẽ vào đấy, hay ít ra, những góc cạnh sắc nhọn sần sùi nhất sẽ được mài mòn bớt đi, tránh được hệ quả sốc. Mẹ bảo bố dự định mở tiệc khao, mời cả họ, mừng tôi thoát nạn quỷ ám. Trời ơi! Tôi muốn đập nát ống nghe, vết thương sùng sục bật máu, những lỗ chân lông toé máu, ngực quặn ho văng máu. Thổ huyết! Tôi ngã vật xuống sàn. Tiếng mẹ hoảng hốt, ríu rít cuối đường dây, nhỏ dần rồi biến thành tiếng bip bip đều đặn. Như thế, tôi khẳng định thêm một lần nữa, mình phải quên đi ánh mặt trời đã lụi tàn.

Ðọc báo, thấy mẩu tin: Ðể kỷ niệm một năm ngày mất, người ta nặn tượng kẻ đã khuất rồi để vào viện bảo tàng sáp. Thì ra, thiên hạ cũng không đến nỗi chóng quên. Riêng tôi, đã tẩy gần xong não. Chỉ còn một mảnh nhỏ cứ lì lợm toả sáng, bắt tôi thỉnh thoảng lại phải nghĩ về mình. Tôi giả lơ, làm bộ, nhưng cái mảnh nhỏ lì lợm ấy cứ như sao hôm sao mai, ban ngày, bị lý trí tôi lấn át, nó lu mờ đít đom đóm, nhưng hễ đêm về, trong những giấc ngủ cạn ngủ sâu, nó lại rực rỡ quyến rũ gọi mời. Tôi, cứ thế chênh vênh giữa ngày và đêm, chối bỏ và thừa nhận, quên và nhớ, mình và hắn một thời gian dài. Mấy lúc sau này, hình như, cái oan hồn cuả hắn đã ngơn ngớt ám ảnh, lý trí tôi những lúc tỉnh táo nhất đã sáng suốt phân biệt, nhận được chân dung hắn. Tôi là cái bóng của hắn hay hắn là cái bóng của tôi, cũng không rõ, nhưng cứ biết là có hai thực thể, không thể nhập nhằng lại thành một được nữa! Hy vọng quá trình tẩy não mau chấm dứt. Tôi muốn bình yên sống, với chính mình…

Bây giờ, tôi có thể yên tâm tháo vứt, đốt bỏ tất cả những áp-phích, phim ảnh, băng từ, đĩa nhưạ cuả hắn. Lần ghé thăm cuối, pho tượng hắn đứng trơ trong viện bảo tàng sáp còn gợn nơi tôi vài tiếc nuối. Nhưng đêm qua, xem hắn múa may biểu diễn trên sân khấu, tôi biết mình đã khỏi bệnh. Cái phiên bản mới tởm lợm làm sao, mặt mày vóc dáng trông nhang nhác, nhưng cách trình bày thật quá tệ, chỉ đáng ăn cà ung trứng thối, chả bù với tôi… Mà, tôi nào vậy, kìa?

 

Cổ Ngư
Paris 06.2002

bài đã đăng của Cổ Ngư

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)