Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chết thiêu

 

 

 

Qua rồi đêm một giấc mơ kỳ lạ
Tôi bị chết thiêu
Cái chết đến thật lãng mạn
Tôi cháy từng phần nắng của địa ngục rất khô
Quỷ sứ nói đùa ngươi làm thơ nên cho chết cháy
Chết như vậy mới có hồn

Tôi vùng vẫy mường tượng một xe cứu hỏa đến phun nước
Mường tượng dòng sông em tung tăng lượn lội
Mường tượng nụ hôn ngọt bên cốc chanh đá cô hàng nước vừa bưng ra
Tôi thấy tóc và râu mình không còn nữa
Và tôi chết như đống tro vàng mã vừa đốt bên mâm cúng bái đêm rằm

Chết như vậy mới có hồn
Tôi đem câu nói của quỷ sứ xuống địa ngục khoe với đám thi sỹ vừa qua đời
Họ cười thản nhiên
Thơ là lửa
Ai dính vô rồi cũng chết thiêu
 

31/3/2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Trình Lãm

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

1 Bình luận

  • dung nham says:

    Ðọc bài thơ thật đã. “Thơ là lửa, Ai dính vô rồi cũng chết thiêu.”
    Vậy ai chưa chết thiêu thì chưa dính.
    DN

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)