Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Lá đổ

 

 

 

Lá đổ
Có gì đâu mà giật mình
Chỉ là một quãng trần lưu vô tưởng
Lá đổ
Người đi

Người đi khỏi nỗi lòng để tìm một nỗi lòng
Lá đổ xuống vệ cỏ để tái sinh một vệ cỏ

Ngày lìa khỏi ngày để kiếm sự bắt đầu
Ta rời khỏi ta để thấy mình chưa hết

Như sông như suối
Chở rác thành phù sa
Chở cây thành que củi
Chở đò thành nguồn cơn

Khúc vang rồi im lặng
Bóng tối rồi hóa sương
Lạnh lùng rồi cháy khát
Cô đơn rồi cuồng vong

Lá đổ
Có gì đâu mà giật mình
Khi môi chạm phải môi người không yêu thương
Những vật thể góc cạnh xù xì bấu víu
Ngày mưa rơi không mặt trời vẽ bông hoa miền nhiệt đới
Chỉ là quãng trần lưu vô tưởng mà thôi
 

14/12/2009

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Trình Lãm

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)