Trang chính » Chuyên đề Ma, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

CHIẾC VÒNG ĐÁ TÍM

Kim là một cô gái có cuộc sống ẩn dật, khép kín. Ngoài việc làm công chức hàng ngày trong một cơ quan chính phủ, Kim ít khi tham gia vào các buổi tiệc tùng đình đám. Sở thích duy nhất của cô là đi thư viện đọc sách và viết lách vẩn vơ.

Kim làm chủ một căn nhà “town house” hai tầng xinh xắn trong một khu vực khá an ninh. Kim thích chăm chút căn nhà của mình và trang hoàng theo lối Nhật. Khu vườn nhỏ xíu trước nhà chỉ trồng những cây xanh không có hoa. Trong nhà cô bầy biện khá đơn giản. Căn phòng khách sơn màu xanh lục chỉ có vỏn vẹn có hai chiếc ghế bành và một chiếc bàn nhỏ đặt đối diện với cái lò sưởi lát đá. Trên lầu có hai phòng ngủ. Kim ở một phòng. Phòng kia cô dùng làm phòng làm việc. Trong phòng làm việc có kê một cái bàn nhỏ để máy laptop. Hai cái tủ đầy ngập sách dựa sát vào tường. Kế đó là một chiếc ghế sofa, khi cần có thể kéo ghế ra thành giường để tiếp đón khi có khách phương xa ở lại.

Những ngày nghỉ, Kim hay đi lang thang trong các tiệm sách cũ. Đôi khi cô dừng chân khi thấy có những gia đình bán “garage sale” có nhiều sách. Nhiều lần, cô mua được những cuốn sách quý hay những bức tranh cũ với giá rất rẻ, gần như cho không. Chỉ những việc nho nhỏ như vậy cũng đem đến niềm vui cho Kim suốt cả ngày trời.

Một buổi sáng cuối tuần, trong khi đang đi bộ tập thể dục, Kim bắt gặp một tấm biển có giòng chữ: “Estate sale” cùng mũi tên chỉ lên khu đồi đối diện nhà. Nhà Kim ở ngay dưới chân đồi nhưng ít khi nào Kim đi lên tới đỉnh đồi vì cô không quen biết ai ở đó. Nhân một buổi sáng rảnh rỗi, Kim tò mò đi theo hướng mũi tên chỉ. Đi được một quãng đường, lại có bảng chỉ quẹo trái, lại đi, rồi lại quẹo phải….

Cuối cùng, Kim cũng lên được đến căn nhà đang có mở “estate sale.” Kim dừng lại thở một chút cho bớt mệt và mở nắp bình nước đem theo uống vài ngụm. Kim có thói quen ra đường lúc nào cũng bỏ sẵn vài chục đồng trong túi quần phòng khi hữu sự, nên cô mạnh dạn bước vào.

Đó là một căn biệt thự rộng lớn, xinh đẹp với tường gạch cao bao chung quanh, nay đang mở rộng cửa cho khách ra vào. Vì đó là sáng sớm nên chưa đông người lắm. Một người đàn ông người nước ngoài khoảng trên dưới bốn mươi tuổi nhìn Kim nở một nụ cười thân thiện.

Kim mỉm cười chào ông ta. Ông tự giới thiệu:

“Đây là nhà của ba mẹ tôi. Ông bà cũng lớn tuổi rồi. Nay mẹ tôi đã qua đời, ba tôi vì sức khoẻ yếu và đã bị bệnh lẫn nên vợ chồng tôi đành phải đưa ông vào viện dưỡng lão để có người chăm sóc. Chúng tôi muốn bán căn nhà này cùng tất cả vật dụng vì chúng tôi đã có nhà ở tiểu bang khác. Cô cứ tự nhiên đi một vòng quanh nhà xem. Tôi có gắn giá bán trên từng món đồ. Những thứ nào tôi để chữ SOLD tức là đã có người mua rồi.”

Căn nhà bầy biện rất trang nhã, lịch sự. Kim đảo mắt nhìn ngắm những bức tranh trên tường rồi tò mò bước chân vào phòng ngủ.

Người chủ nhân cũ của ngôi nhà này chắc cũng rất điệu đàng. Phần lớn những quần áo trong tủ của bà đều là những bộ đồ suits trang nhã nhưng thuộc loại đắt tiền. Trên một chiếc bàn nhỏ có bầy la liệt những món nữ trang của bà như dây chuyền, nhẫn… Người Mỹ thường rất thích đeo đồ nữ trang cho tiệp với bộ quần áo mặc trên người. Kim nghĩ rằng những bộ nữ trang ở đây toàn là đồ giả (đồ thật chắc người con dâu đã cất đi hết rồi), nhưng nhìn rất thanh lịch. Mắt Kim dán vào một chiếc vòng đeo tay kết bằng những hột đá trong màu tím nhạt lóng lánh, chính giữa có gắn một mặt bạch kim hình trái tim có khắc ba chữ: “I love you”. Kim cầm chiếc vòng lên mân mê. Màu tím nhạt của những viên đá cuốn hút ánh nhìn của Kim như thôi miên.

“Cô thích cái vòng này à?” Người đàn ông mỉm cười với Kim. “Tôi nói trước là toàn là đồ giả đó nhé. Mẹ tôi rất thích trang sức bằng đá. Bà có nhiều lắm, nhưng vợ tôi không thích! Nếu cô thích thì lấy đi. Tôi tặng cô!”

“Thật không?” Kim ngỡ ngàng.”Chiếc vòng này đẹp quá mà, tôi thích lắm nhưng chỉ sợ tôi không có đủ tiền mua thôi. Trong túi tôi giờ chỉ còn có bốn chục.” Kim trả lời thành thực và chìa hai tờ giấy hai mươi đồng trong tay ra.

“Tôi nghĩ nó không đáng giá bao nhiêu đâu. Tôi nếu cô thích thì tôi bán cho cô giá tượng trưng là hai mươi đồng nhé.”

Kim mừng rỡ đưa cho người chủ tờ giấy hai chục rồi cầm lấy chiếc vòng, rối rít cảm ơn. Cô ướm thử vào tay, chiếc vòng hơi rộng nhưng cô nghĩ rằng mình có thể gỡ đi bớt một vài viên đá. Cô biết có một tiệm có thể sửa những món đồ này.

Buổi chiều, Kim lấy chiếc xe đạp chạy tà tà xuống khu “downtown” chỉ cách nhà Kim khoảng 20 phút đạp xe. Đây là một khu phố cổ rất xinh xắn, dễ thương. Giữa khu phố có một bùng binh như là bùng binh Sài gòn khi xưa. Khu phố có rất nhiều tiệm ăn, tiệm bán đồ “antiques”. Kim thích đi bằng xe đạp đến đây vì trước cửa tiệm nào cũng có một dãy chỗ đậu dành cho xe đạp, còn nếu đi xe hơi phải kiếm chỗ đậu rất khó khăn.

   th (14)old towne


Trời tháng 10, gió chiều hơi lành lạnh. Kim quấn lại chiếc khăn quàng rồi bước vào tiệm bán đồ cổ quen thuộc. Kim thích tiệm này vì cô chủ tiệm rất dễ thương, khách vào tiệm có thể ngắm nghía tới lui bao lâu cũng được, và không mua gì cũng không sao. Tiệm chất đầy đồ đạc, từ bàn ghế, tranh ảnh đến quần áo, nữ trang cũ. Cô chủ tiệm đặt một cái bàn nhỏ ở cuối tiệm để nhận sửa quần áo hay đồ nữ trang cũ bị sứt móc, đứt dây…

Lúc Kim tới, cô chủ đang đứng sắp xếp lại những món đồ trong tủ kiếng. Thấy Kim, cô nở nụ cười đon đả:

“Đi vào đây cưng. Tiệm mới có thêm nhiều món lắm.”

Kim tiến đến và đưa cho cô chủ xem chiếc vòng Kim vừa mua ban sáng:

“Chị Nhã, chị xem cái vòng của em có đẹp không?”

Cô chủ đưa tay cầm chiếc vòng, ngắm nghía:

“Đẹp thiệt. Mấy viên đá này tuyệt đẹp đó nha. Em kiếm đâu ra vậy? “

“Sáng nay em mua được ở một chỗ bán “estate sale” đó chị. Em hên ghê, người ta vừa bán vừa cho mà. Nhưng mà chiếc vòng này rộng quá chị ơi. Chị tháo bớt mấy hột đá ra cho em được không?”

“Được chứ, bên trong người ta luồn dây cước chứ có gì đâu em. Chị bấm ra chút xíu, tháo mấy hột ra rồi nối lại là xong. Chắc cỡ hai, ba chục phút là cùng. Em muốn đi đâu một chút rồi ghé chị lấy hay muốn ngồi đợi?”

“Chắc em ngồi đợi đó chị! Trời hơi lạnh, làm biếng ra ngoài quá, trong này ấm!”

“Ừ, vậy em vòng vòng trong tiệm chơi nha. À mà sao em không kêu bạn em vào trong tiệm chơi luôn? Đứng ngoài chi cho lạnh?”

“Bạn nào? Em đi một mình chứ có đi với bạn nào đâu chị?” Kim ngạc nhiên.

“Có mà, hồi nãy lúc em cúi xuống khoá xe, chị thấy có một cô gái đứng bên cạnh em. Cô gái đó tóc dài, mặc cái áo đầm dài xuống chân màu tím.”

“Chắc người đi đường tình cờ đứng cạnh em thôi! Em đi một mình, đâu có đi với ai. Chị nhìn kìa, xe đạp của em đâu có ghế phía sau để chở người đâu chị.”

“Ờ há! Chắc người đi đường thôi!” Cô chủ tiệm gật gù rồi đi đến chiếc bàn của mình, lấy dụng cụ ra rồi bắt đầu sửa chiếc vòng.

Trong lúc chờ đợi, Kim đi vòng vòng xem những món đồ trong tiệm. Vui vui, Kim còn lấy cái này cái kia để thử nữa. Kim với tay lấy một cái nón rộng vành bằng rơm màu xanh lá cây nhạt đội thử lên đầu, cô đi kiếm cái gương rồi xoay qua xoay lại nhìn ngắm mình trong gương. Nhưng Kim bỗng giật mình vì rõ ràng trong gương có phản chiếu hình ảnh một cô gái tóc dài, mặc chiếc áo đầm dài màu tím đang đứng nhìn Kim đăm đăm. Kim quay ngoắt người lại nhưng hoàn toàn không thấy ai.

Kim nhìn quanh tiệm, nghĩ là cô gái kia chắc đang len lỏi trong đống đồ cũ, nhưng vẫn không thấy ai cả. Kim gọi cô chủ tiệm:

“Chị Nhã, nãy giờ có ai vô tiệm không vậy chị?”

“Nãy giờ em đứng đó, em không thấy sao chị thấy được?”

“Kỳ hén! Em thấy hình như có khách vô tiệm, nhưng quay qua quay lại thì không thấy nữa.”

“Em đừng lo, khu này an ninh lắm. Chị buôn bán lâu năm ở đây, chẳng bao giờ có chuyện trộm cắp gì. Khu phố này được chọn là khu phố cổ an toàn và đẹp nhất nước Mỹ đó nha cưng! Nè, của em sắp xong rồi, em lại đây đeo thử đi, vừa rồi thì chị thắt gút lại luôn.”

Kim đeo chiếc vòng vào tay. Tim cô đập rộn rã, chiếc vòng đẹp thật. Những viên đá màu tím lấp lánh làm cho chiếc cổ tay trắng của Kim càng thêm nổi bật. Kim trả tiền cho cô chủ rồi lên xe đạp về nhà.

Tối hôm ấy, Kim mê mải đọc một cuốn truyện hay, khi nhìn đồng hồ thì đã gần 12 giờ đêm. Trước khi đi ngủ, Kim tháo chiếc vòng ra và đặt lên chiếc bàn nhỏ để đèn ngủ ở đầu giường.

Đang ngủ, Kim giật mình vì nghe có những tiếng động lạ, tiếng thình thình như tiếng có ai đang vất những cuốn sách trong phòng làm việc của cô xuống sàn. Cô đứng dậy đi ra khỏi giường và bước vào phòng làm việc. Một cảnh tượng đáng ngạc nhiên xảy ra trước mắt cô, sách vở trong phòng văng ngổn ngang khắp nơi. Không lẽ vừa có động đất? Và… trên chiếc ghế bành kế bên lò sưởi là một người con gái trong chiếc áo màu tím dài xuống chân đang ngồi cúi mặt trên trang sách, một tay cầm quyển sách và tay kia giơ lên để lật sách. Trên bàn tay nuột nà tuyệt đẹp của cô ta là chiếc vòng đá tím y hệt như chiếc vòng Kim đang có.

Kim hét lên một tiếng rồi vùng tỉnh dậy!

Mồ hôi tuôn ra trên trán và hai bên thái dương của Kim ướt đẫm. Kim nhìn sang chiếc bàn để đèn ngủ. Chiếc vòng vẫn nằm đó. Những viên đá tím vẫn lấp lánh, nhưng tự nhiên Kim không còn thấy nó quyến rũ mình như khi trước vì trong đầu cô vẫn còn bị ám ảnh bởi bàn tay của người con gái đưa lên lật trang sách. Bàn tay có đeo chiếc vòng giống hệt như chiếc vòng này. Kim nhìn đồng hồ, mới 3 giờ sáng.

Kim vội vã đi sang phòng làm việc. Mọi thứ vẫn ngay ngắn như cũ. Nhưng giấc mơ làm cho Kim thấy sợ nổi gai ốc nên không dám ngủ tiếp nữa. Cô bật tất cả đèn trong nhà, đi rửa mặt và pha một tách cà phê uống cho tỉnh táo. Kim quyết định thức chờ đến trời sáng rồi đem chiếc vòng đến trả lại cho người chủ của nó.

Lần này Kim lái xe đi cho nhanh. Lên đến ngôi nhà trên đồi, cô thất vọng khi nhìn thấy căn nhà đã đóng kín cửa và khoá bằng ổ khoá lớn bên ngoài, loại khoá mà nhân viên địa ốc hay dùng. Có nghĩa là hôm qua, sau khi đã thanh toán mọi thứ trong nhà xong, người chủ đã mướn người dọn dẹp và giao nhà cho văn phòng địa ốc.

Kim bấm điện thoại gọi để nói chuyện với nhân viên địa ốc.

Theo luật, nhân viên địa ốc không được phép cho Kim số điện thoại để liên lạc trực tiếp với người bán nhà, nhưng Kim nằn nì và nói rằng mình đã khám phá ra chiếc vòng mua được ở “estate sale” là một món đồ cổ rất quý giá nên muốn trả lại cho người chủ nhà. Nhân viên địa ốc ngần ngừ; cuối cùng, người ấy đồng ý lấy số điện thoại của Kim và nói rằng sẽ báo lại với người bán nhà, còn chuyện muốn liên lạc với Kim hay không là tuỳ ở người bán.

Cả ngày hôm ấy, đi làm mà đầu óc Kim cứ để ở đâu. Kim cầu mong người chủ chiếc vòng sẽ gọi lại cho cô. Khi chuông điện thoại reo lên, một số lạ hiện ra, tim Kim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Kim bấm máy và nói chuyện, đúng là giọng người đàn ông đã bán cho Kim chiếc vòng hôm qua. Ông nói nhân viên địa ốc có nói chuyện với ông về việc Kim muốn đem trả lại cho ông chiếc vòng, nhưng hiện giờ ông đã về lại nhà ở một tiểu bang khác. Ông nói ông rất rành về đá quý và nghĩ rằng chiếc vòng này không phải là đồ cổ quý giá gì đâu, Kim cứ giữ mà đeo.

Kim bèn đem cả câu chuyện kể tường tận lại với ông. Từ lúc Kim đem chiếc vòng đi sửa. Kim kể về cô gái đứng bên cạnh xe đạp mà chị Nhã chủ tiệm đồ cổ lầm tưởng là bạn Kim, cô gái trong gương Kim đã gặp, và cuối cùng là kể đến giấc mơ đêm qua của Kim. Kim vừa kể vừa khóc vì cô có cảm tưởng cô gái muốn tìm đến mình để nhắn gửi một điều gì.

Người đàn ông trầm ngâm khá lâu sau khi nghe cô kể chuyện. Cuối cùng ông bảo cô:

“Thôi được, ba hôm nữa tôi sẽ quay trở lại CA để lo một số giấy tờ cho ba tôi. Tôi sẽ hẹn gặp cô nhé! Bây giờ cô hãy giữ kỹ chiếc vòng đó cho tôi nhé. Tôi cảm ơn cô rất nhiều!”

Ba ngày trôi qua yên ả. Kim không còn bị giấc mơ hãi hùng kia nữa, nhưng chiếc vòng thì cô không dám đeo mà cất vào một chiếc hộp, để trong ngăn tủ.

Đến ngày hẹn, Kim và ông ta hẹn nhau ở một quán cà phê nhỏ. Cô đem theo chiếc vòng và trao lại cho người đàn ông. Ông cầm chiếc vòng trong tay có vẻ xúc động. Ông mở cặp và đưa cho cô xem một tấm hình gia đình đã cũ. Trong hình có hai vợ chồng còn trẻ và một đứa con trai nhỏ. Ông chỉ vào hình và hỏi:

“Cô xem người đàn bà này có giống cô gái mà cô đã từng gặp trong mơ không?”

Kim chăm chú nhìn bức hình, quả tình, Kim không nhớ rõ mặt người phụ nữ này lắm, nhưng dáng người, mái tóc dài và chiếc áo đầm màu tím thì rất giống, nhất là bàn tay nuột nà có đeo chiếc vòng đá tím…

Kim gật nhẹ đầu.

“Đây là ảnh gia đình tôi lúc tôi còn nhỏ. Cậu bé này chính là tôi. Ba mẹ tôi đây. Họ là những người yêu nhau nhất trên đời mà tôi được biết. Chiếc vòng đá tím này là quà của ba tôi tặng mẹ tôi. Lúc đó gia đình tôi còn nghèo nên chiếc vòng này thật ra không đáng giá gì. Sau này, gia đình khá giả hơn nên ba tặng cho mẹ tôi những món nữ trang còn quý giá hơn cả ngàn lần.

Tuy vậy, hôm qua, sau khi cô kể cho tôi nghe câu chuyện. Tôi đoán là cô đã gặp hồn ma của mẹ tôi và chợt nhớ ra một chuyện.

Sau khi mẹ tôi bệnh nặng và mất cách đây năm năm, ba tôi cũng bắt đầu xuất hiện những triệu chứng của bệnh lẫn, nói đâu quên đó. Trong nhà có nhiều người làm nên vợ tôi đã cất giữ hết tất cả những nữ trang thật của mẹ tôi, chỉ còn để lại những món không quý giá, trong đó có chiếc vòng đá tím này. Thỉnh thoảng, ba tôi nhớ mẹ thì đem những món nữ trang giả này ra nhìn ngắm.

Lúc mẹ tôi mất, chúng tôi đã thiêu mẹ và gửi tro cốt của bà ở nhà thờ. Một hôm, ba tôi ngỏ ý nói ba muốn làm lễ đem tro của mẹ rải ra biển, chỉ giữ lại một ít để tiện đem theo bên mình, sau này ba có vào viện dưỡng lão cũng có thể đem mẹ theo được. Tưởng ba tôi nói đùa, nhưng giờ đây, qua câu chuyện cô kể, tôi nghĩ ba tôi đã làm thật.”

Người chủ mân mê chiếc vòng rồi lấy một con dao nhỏ khẽ nậy để tách mảnh kim loại hình trái tim trên chiếc vòng ra làm đôi. Kim nhổm người dậy để nhìn cho rõ, bên trong trái tim là một ít bột lợn cợn màu trắng đục. Không lẽ đây là…

“Quả đúng như tôi đoán, đây là một nhúm tro cốt của mẹ tôi đó, cô à! Ba tôi đã giữ lại bên mình. Nhưng chúng tôi đâu hề biết, lúc đưa ba tôi vào viện dưỡng lão, chúng tôi đã bỏ món đồ này lại vì nghĩ đây là một món đồ trang sức của phụ nữ, ba tôi đem theo làm gì. Mà ba tôi thì đã lẫn rồi, nên ông chẳng còn nhớ gì cả! Nhưng mẹ tôi đâu có lẫn phải không cô, lúc nào mẹ cũng muốn ở cạnh ba tôi!”

Nước mắt Kim từ đâu đã dâng trào và lăn dài trên má. Thật là một mối tình chung thuỷ! Người ta nói chết là hết! Nhưng không đúng, tình yêu thật sự sẽ vẫn còn tồn tại, ngay cả sau khi người ấy đã ra đi.

Người đàn ông đề nghị Kim cùng đi với mình vào viện dưỡng lão để thăm cha ông. Kim vui vẻ đồng ý.

Trên chiếc xe lăn là một cụ ông chắc cũng đã ngoài 80 tuổi, mái tóc bạc phơ, gương mặt thật hiền từ. Người đàn ông cúi xuống và hôn nhẹ lên má cha. Ông đưa cái vòng cho ông cụ và mỉm cười vui vẻ:

“Ba coi con đem cái gì đến cho ba nè.”

Gương mặt cụ ông bình thản, không vui mà cũng không buồn. Ông đưa tay đón cái vòng và hỏi:

“Cái gì đây?”

“Người yêu của ba đó!”

“Người yêu của ba.” Ông cụ lập lại một cách máy móc.

“Mẹ đó, mẹ muốn ở bên cạnh ba mãi. Mẹ không muốn xa ba đâu. Ba giữ mẹ cho kỹ nhé.”

Ông cụ run run đưa cái vòng lên mắt ngắm nghía, rồi ông lại lập lại:

“Mẹ? Người yêu của ba? Đẹp quá! Đẹp quá!”

Trong khi người con trai kể lại câu chuyện cho cô y tá nghe và dặn dò cô về chiếc vòng, cụ ông xem chừng đã mệt và muốn ngoẹo đầu qua ngủ.

Kim đón lấy chiếc vòng trong tay ông rồi nhè nhẹ nhét vào túi áo bên trái của ông. Nơi đây, người vợ yêu của ông sẽ ở lại với ông… mãi mãi, ông nhé!








bài đã đăng của Phạm Hạ Mỵ Châu


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)