Con gấu bắc cực thì gầy & con linh miêu thì
trăm năm hiếm gặp, băng thì chảy
nước thì dâng, có lẽ loài người rồi đây tuyệt chủng, nhưng
các quyển sách self-help thì vẫn chưng đầy kệ – nó muốn dạy
sự phi thường – bằng các ghi chép vụn & người
ta thì cười tâm đắc. Một số con vật thiếu ngôn ngữ – quả
đáng thương – cái phương
thức biểu đạt cảm xúc, được duy trì
bền bỉ hàng thế hệ & tôi nghĩ đó chính là
nguyên nhân, gây nên sự tuyệt chủng này. Một tiếng kêu, hoặc
ánh mắt khi đau & khi cần di chuyển quãng đường
từ đại tây dương sang ấn độ dương,
xuống nam cực hay băng qua amazon,
để tránh tác động – bởi một kiểu khóc đặc biệt, hay tiếng ré – là
tâm điểm sự chú ý & bắt đầu làm quen với cử động self-help
uống rượu, nghỉ ngơi, quấn quýt –
như thú cưng & đợi – sự chở che – hơn –
lẩn tránh ngu ngốc, với thứ chúng nhận dạng – con người, mà
thông thường đến giờ vẫn đúng
Nếu thơ hỏi bạn, tại sao?
vì chúng ta chưa làm gì cho nhau, một cách
mà sự nghiêm túc hay ngẫu hứng, không
đem lại kết quả & nó muốn rời đi
thì làm ơn – giữ nó lại & thắng cương
để nó, trong dáng vẻ của con ngựa – hí
vang & đưa bạn đến một cái sườn đồi
& trong lúc mệt mỏi – quỳ xuống nhai cỏ – để
lộ ra, cái bờm trắng, với vô số
những con mắt – nhìn, khiến bạn sợ
& chạy đi, rời xa khỏi cái thứ – vừa bị
thắng cương – không bàn tay điều khiển
.