“Rừng. 1” (Ảnh: VL, 2017)
em gái của anh
anh mới được thư em một buổi chiều thứ sáu
bốn giờ chiều
thứ sáu xứ người nắng hanh nơi thềm cửa
bốn giờ chiều
thứ sáu xứ người gió lạnh đã đổ về
bốn giờ chiều
thư em đầy dỗi hờn trách móc
bi lụy cuộc đời bốn năm làm con gái
mà anh chỉ đành vội vã cuối đầu
thư em trải đầy những đời mệt mỏi
thư em mở mời những mốc hoài nghi
hai mươi mốt tuổi, em nhìn đời ghê sợ
đuôi mắt em hằn những buồn bã tháng ngày
thư em đong đầy những vết lem đời-tạm-bợ
thư em mở đầu những sa-số-bước-bừa
chiều thứ sáu. bốn giờ. xứ lạ.
nắng hanh thềm. gió lạnh thổi. vết hằn.
thôi thì em yêu dấu
hãy thong thả từ từ
để anh rót nửa ly rượu
để anh đốt một điếu thuốc
rồi anh em mình nói chuyện ân tình
anh kể em nghe chuyện giang hồ lừng lẫy
chuyện sương mù buổi sáng Canberra
chuyện tiêu điều Cửa Cát Brisbane
em yêu dấu
hay chuyện phố Melbourne chằng chịt đường rầy
như đời sống mình quấn quít đau thương
hay anh vét nốt những phấn hương cuối cùng trí tuệ
lên lại những dây não đã chùng
làm thơ cho em yêu dấu.
thơ diễm kiều trác lệ
thơ hùng dũng ngu đần
thơ ái tình vụn vặt hay thơ hóng gió giang hồ
anh chẳng màng.
thơ bạch thoại đường thi
thơ đại ngã vô thường
thơ hiện vô siêu thực hay thơ mô đầu tự tại
có lẽ em cũng chẳng buồn khó chịu
cũng vì hai mươi mốt hay mươi tư là đã nửa cuộc đời
nửa đời chóng mặt, mình vẫn sống lai rai
nửa đời mệt mỏi, mình vẫn hậm hà hậm hực
rồi một hôm nào anh chui xuống lỗ
em cũng chui xuống lỗ
và cuộc đời cứ vậy-vậy-từ-từ-đều-đều-uể-uể-oải-oải-chầm-chầm-chạp-chạp-trôi-trôi
mà chúng mình thoáng đó sẽ hậm hực bò xuống lỗ
và chẳng hiểu tại sao
cũng vì thánh thần tiên phật đều đã chết
mà di lặc chưa trở trứng ra đời
zarathustra chưa thoát khỏi vòng vô sinh vô hữu
phật tam tạng chết nằm
phật tề thiên chết nhảy
phật huy cận chết mơ
phật thúy kiều chết ngửa
bạn bà cha chú mình chết mà mắt mở
thì ôi thôi em yêu dấu
cõi đa thường đa ngã này mình bám víu vào đâu
em gái của anh
thứ sáu buổi chiều tuyết lên nơi anh ngủ
thứ sáu buổi chiều nắng xuống chốn em ngồi
phương bắc nào người đàn ông co ro cúm rúm
ruộng đồng nào đêm tối người đàn bà nhễ nhại hình hài
thì em gái vô cùng yêu dấu của anh
còn góc tối nào nơi đây cho anh giấu mặt.
(5/79)
.