Tôi tựa mình vào đêm
cố nhìn cho rõ
bọn hình nhân đang nhún mình qua khe trống thời gian
nhìn thật rõ hình như chúng là bọn sứ thần đi từ cung cự giải đến cung ma kết
rồi từ chí tuyến đông
chúng nhảy sang chí tuyến tây
nhìn. nhìn một lần nữa chỉ thấy vô hình thênh thang
bọt hư vô. chuyển động không ngừng
tôi vặn mình khỏi kinh kim cương
tôi rớt trên triền thời gian. tôi lẫy bẫy ngập ngừng
tối và đen. hình nhân quấn quít
tôi nhớ và chờ trong
niềm mật vọng
tôi phù sinh
thều thào xa lạ trên đồi đọng cỏ:
im đi!
chúng hốt hoảng đi mãi lách theo lối mòn của thiên thu
tôi quên. tôi nhớ
những nổi buồn tàn nhẫn
trong giấc mộng không dứt
ẩm ướt, mệt mỏi, mùi gió biển. bọn mèo đói và lũ ve kêu ran
không đâu cả. không bao giờ.
bổn phận mi phải đánh thức mình dậy
trở mình về sáng
ra chúng lại là tình nhân của mùa thu.