- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

vâng, vẫn vậy!

 

 

                      
                                               gửi anh Nguyễn Hòa vcv

vâng!
gần hết đời mà tôi vẫn chưa thoát ra khỏi trí óc con nít
vẫn còn hậm hà hậm hực
với đám nhóc cách mạng đỏ băng tay áo
lũ cá sấu trưởng thành trong ao tù chế độ bạo lực
chủ ao đã cất công mài nanh
để chúng thịt lẫn nhau
[còn hơn loài thú!]

vâng,
gần hết đời mà tôi vẫn chưa thoát ra khỏi trí óc con nít
vẫn muốn còn quàng vai anh
lon ton lề đường saigon
để chỉ biết nhìn đất nước mình
chằng chịt cống, rãnh
không còn lấy một con đường lá me cho tuổi thơ
chìa vai hỉnh mũi ra hứng một giọt mưa yên bình

vâng . . .  
gần hết đời mà tôi vẫn chưa thoát ra khỏi trí óc con nít
thấy mẹ, em còn còng vai
quang gánh của chúng ta
thân bỏng lửa  oan ức
da thịt xước rách vết cào áp bức
như đang mù hai mắt mà hai tai văng vẳng tiếng khản đớn đau
đôi chân quýnh quáng bước vội những ngáng ngã
mới nhớ ra mình đã già khập khễnh

vâng!
gần hết đời mà tôi vẫn như con nít
vẫn còn cách điệu hóa
một cánh diều, cho
một đất nước một quê nhà [?!]

 

 

 

.

bài đã đăng của NNguong