- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

bất lực

 

 

thỏa mãn được phần nào kỳ vọng của cánh chim
rồi cũng trở lại làm người
mới biết, chân bước vẫn còn bị bó rọ
ý nghĩ còn rộng hơn lưới trời

có lúc, bực mình nổi lửa
không cháy da bỏng thịt
mà đã là vết nám trong tâm khảm
cả đời
chiếc lá bị sâu mọt ăn cuối nhánh
rụng xuống trần gian nằm ngó mây trôi, bất lực

có lúc, giận mình, uống hết đời
không say khướt ưu phiền
mà chỉ là ngất ngưởng hình tượng
suốt kiếp
tâm tư bị nỗi buồn nôn tháo
nhễu nhão xuống cuộc đời bầy nhầy một chân dung

ta về
âm vang cuối đường là khập khễnh
con vật thương tật còn biết ngoảnh lại đối diện kẻ thù, lần cuối
nỡ lòng nào ta quay mặt
như con đường co quanh trốn, chạy

lòng bàn chân còn nguyên mụt cóc
xẻo hoài không hết
một lằn đạn

 
ngày 8.03.11

 

 

 

.

bài đã đăng của NNguong