Đổ lên đầu ngọn sóng
trọn vánh đức tin của ngươi
tuyệt chỉ của ngươi
là ngươi đang sống
giữa thế kỷ cuồng tín hợm hĩnh và dối trá
Không thể nguôi ngoai
đổ vào họng
những giọt cực đắng của đức Chúa cha
để ngươi giải thoát cho con người
phải vậy không?
phải vậy không? hỡi đức Giêsu?
Kỳ thủy
của trái đất có phải là Nhật Nguyệt
bế ẵm hôn hít con người
vì con người hỗn độn trong một thứ
tồn sinh máu thịt
Hình tượng của hiển linh
nghệ thuật nhào nặn bóp vỡ hiện thực
để làm nên sức sống
Ngươi trốn vào
vòng lao lý triết học
chảy khôn nguôi ngày và tháng
nỗi thăng trầm
để Thế giới lớn khôn
Quỳnh Thi