The smell of grass is what I remember most of the soccer fields of Tulsa, OK. The memories waft from the back of my mind, from the wet moist freshly cut scent to the dried out hot summer tang. But hitchhiking like lost hobos on the back of these pleasant images are also memories of less pleasant things. In the mind of the child in me, the soccer fields stretch on and on, with parents and fellow players dotted along the sidelines. There stands Mr. Robertson, Mr. Cox, Mrs. Smith, Mr. Jones, and Mr. White. And in there midst stands a lone self-conscious Asian man. Sometimes, in the grip of the excitement of the game, he would clap that awkward Vietnamese clap and yell in his garbled English, like a beloved town idiot. And the white folks would humor him, nodding as if they understand him, as if they were talking to a child. And then, turning to themselves, they would laugh.
They actually laughed at us a lot back then. One time I brought the wrong sports drinks for half-time because we read the coach’s instructions wrong. They laughed. Another time, I heard the parents joking about my home-cut hair because it was so shabby. And they laughed.
At the time, I truly believed that they were laughing at him – so without him, no more laughter, I thought. I then would force him to go home after he dropped me off. I didn’t want to share, didn’t want him to be there to spoil my triumphs when I did well. I wanted to celebrate only with them – with Mr. Robertson and Mr. Cox and Mrs. Jones and Mr. White. But not with him! No more laughter’s. Even at that age, I understood that not all laughters are the same. Laughter, bye bye!
I didn’t give it much thought at the time, but sometimes he would take me for ice cream right after games. And oddly, it was typically after games that I scored. We would go to the Baskins down the street with the dirty yellow stained seats. Now and then we would sit and eat in our awkward silence, but mostly we grabbed the double scoop cones and hurried home. Years later, he shared that he would park the car down the street and watch me play. He wanted to share in my joy, but understood the pain of laughter.
Two decades or so on, it is time for reconciliation between father and son. As I age, in the mind of the adult in me, the soccer fields stretch on and on, with parents and fellow players dotted along the sidelines. There stands Mr. Robertson, Mr. Cox, Mrs. Smith, Mr. Jones, and Mr. White. And there in their midst, stands my beautiful father, clapping and cheering and laughing for me as I play just for him. This is our world, too, and we are taking it back.
Đá
Đỗ
Tôi nhớ nhất là mùi hương cỏ từ những sân đá bóng của Tulsa, OK. Những kỷ niệm thoảng về từ đằng sau ký ức, hương thơm mùi cỏ ướt át mới cắt tới cảm giác nóng bức mùa hè. Nhưng đi theo những kỷ niệm dịu dàng này như ăn mày còn là trí nhớ của những điều khó chịu khác. Trong trong trí óc còn thơ nhỏ của tôi, sân đá bóng đó dài bất tận, với các bậc phụ huynh và những cầu thủ chạy theo bên lề sân cỏ. Kìa, này là ông Robertson, ông Cox, bà Smith, ông Jones, và ông White. Và đứng ở giữa là một người đàn ông Việt Nam lúng túng. Đôi khi, ngay lúc đang hào hứng trò chơi, ông lại vỗ tay cái kiểu Việt Nam vụng về và la lên bằng tiếng Anh ngọng, như một thằng ngốc mà mọi người yêu thích. Và những người Mỹ trắng cũng chiều ông, giả bộ vỗ tay như là họ có thể hiểu như gì ông đang la lớn, giả như họ đang nói chuyện với một đứa con nít. Và sau đó, họ tự cười lẫn nhau.
Lúc đó, họ cười chúng tôi khá nhiều. Có một lần tôi đem lộn loại nước ngọt để uống lúc nghỉ giải lao vì chúng tôi đọc lộn lời chỉ dẫn của huấn luyện viên. Họ cười. Một lần khác, tôi nghe được ba má tôi đùa giỡn về mái tóc cắt đại ở nhà của tôi vì nó . Họ cũng cười.
Ở lúc đó, tôi tin chắc là họ cười ba tôi – vì vậy nếu như không có ông, thì không có cười nữa. Lúc đó tôi nghĩ vậy. Vì vậy tôi bắt ông đi về sau khi ông chở tôi tới sân banh. Tôi không muốn chia sẻ với ông, không muốn ông đứng đó để làm hỏng những chiến thắng của tôi. Tôi chỉ muốn chia sẻ với họ thôi – với ông Robertson và ông Cox và bà Jones và ông White. Nhưng không chia với ông! Không cười nữa. Ngay từ tuổi ấy, tôi hiểu rằng không phải tiếng cười nào cũng như nhau. Bye bye tiếng cười!
Lúc đó tôi không nghĩ gì nhiều, như lâu lâu sau những trận đá bóng ông chở tôi đi ăn cà rem. Và ngẫu nhiên, lần nào cũng là sau những trận tôi thắng. Chúng tôi đi tới tiệm Baskins trên con đường gần nhà có những cái ghế với vết bẩn vàng. Lâu lâu thì chúng tôi ngồi đó ăn một cách ngượng ngiu, nhưng đa số là đều đem kem về nhà. Nhiều năm sau, ông có nói với tôi là ông đậu xe ở xa sân để coi tôi chơi. Ông muốn chia sẻ niềm vui với tôi, nhưng ông hiểu nỗi đau của những tiếng cười.
Hai mươi năm sau, cha con hòa giải. Tôi càng trưởng thành, sân cỏ càng dài them bất tận, với các bậc phụ huynh và những cầu thủ chạy theo bên lề sân. Kìa là ông Robertson, ông Cox, bà Smith, ông Jones, và bà White. Và đứng ngay chính giữa họ là người cha huy hoàng của tôi, vỗ tay reo mừng và cười vui với tôi trong lúc tôi đá banh chỉ cho một mình ông thôi. Thế giới này, cũng là của chúng tôi, và chúng tôi đang giành nó lại.