Tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Ngọc Liễn
ông là con ngựa đường trường(+)
con ngựa trắng
móng gõ bật thời gian
hằn trên lưng vết chém
hai trăm năm sông Gianh chơi vơi
tiếng gọi đò Phù Trịch
ông là con ngựa đường trường
con ngựa trắng
tiếng hý rền sông Mã
men rượu say lảo đảo núi Hàm Rồng
cõng trên lưng
mùa màng
rơm rạ
ông là con ngựa đường trường
con ngựa trắng
tháo tung màn che mắt
nhìn thấu phận cỏ may
bèo bọt
nổi trôi
chiều nay
thanh thản
nước kiệu
gối lưng những ngọn đồi mây trắng
dáng ngựa về từng cụm
bên sông
Đồng Hới, 02/12/2001
_______
(+) Tôi giống như một con ngựa đi đường trường
mà luôn luôn phải đeo hai cái màng che mắt
(“Lời tự bạch,” Nguyễn Ngọc Liễn)
.