Thương nhớ Trần Nhật Thu
một cái gì đó hiện hữu sẽ tốt lên rất nhiều
cho mỗi thời khắc sống hướng về phía trước
anh đã bước lên không mệt mỏi
bằng đôi chân nối dài
mảnh ghép quả cảm
cứ thế anh đi
nơi làng quê Đồng Phú
heo hút xóm nhỏ Phú Vinh
đến thênh thang Sài Gòn mùa hạ
bàn chân in vào đất như khuôn dấu in xuống con đường
chưa kịp mang tên
trên những chiếc xe không bánh
trượt ngã
đứng dậy sao đâu
một cái gì đó hiện hữu sẽ tốt lên rất nhiều
lùi xa rất xa đợt bom B52
dọc triền đồi năm cô dọc bờ cát chảy
hoa kiều kiều liễu xanh dòng sông xõa tóc
hát cùng thơ anh
tiếng ru ngắt giữa chừng
một bức tường vỡ đôi (*)
hạt sỏi tượng hình đất nước
dẫm lên cơn đau đơn độc
đạp đổ khoảnh khắc bóng tối nhìn ra vĩnh hằng và
anh tìm thấy
một cái gì đó
3/11/2008
_____
(*) Tên bài thơ của Trần Nhật Thu