Bước qua nghi lễ hoan lạc
giấc mơ tôi gieo mình xuống vực gió
trong một xế chiều tầm tả
giữa miền bay cỏ non
có hạt nước dậy thì
tan chảy
sau những nấm sẽ mọc đời tôi rộn rã
nở ra cơn mưa dầm thấm đất
Về đâu tang lễ sương mù
giữa phiêu bạt mùi hương
những nồng nàn lau sậy ký ức
trút xuống
một chiều trăng chín non
Ngày vườn không có tiếng chim
đi qua căn nhà đã mất tích
cỏ mọc trên vạt áo những linh hồn mục ruỗng
bậc thềm im bặt
đã bỏ hoang một nửa mùa thu…
Sáng nay
bật que diêm mùa đông
thấy rơi trước hiên nhà mùi hương của đóa hồng khô
Trên chuyến xe chở những linh hồn mất ngủ
vào giấc mơ đã biến dạng
con ốc sên đi về bãi mộ
thất lạc giữa khe chiều
Có tiếng chim hót trong cánh rừng thưa sau nhà
và tôi sẽ từ biệt tôi đi về phía đêm hoang xa lắc
Cố giữ em lại trong trí nhớ hố thẵm
một chiều tịch lặng
bên những nấm dại mọc thơ ngây
một ngày như thế
tôi thở bằng hơi thở của người khác
nghe tiếng gãy của bóng mình
trên vách tường câm
giữa những hồn sắp sáng
về rợp bóng đêm…
1.
Hỏi em sứt chỉ đường tà
có còn bước xuống vườn cà hái dâu
đầu đình mãi tát mưa ngâu
bỏ quên bên giếng miếng trầu tôi têm
cơi trầu tôi héo một bên
về trong mộ rượu say đêm dịu dàng
Thấy em rơi xuống mùa màng
đường ngôi rẽ giữa hai hàng phù dung
vay chùa một nửa sắc không
mai về thả giữa cánh đồng đang mưa
2.
Khi không ngồi nhớ quê mùa
nhớ đình nhớ quán nhớ chùa em tu
mai sau mục nát sương mù
đêm nằm gối cỏ ngó phù ảo trôi
Tôi đem tình cũ ra phơi
gặp trong quê quán em ngồi xay ngô
bước mòn nghìn lụa reo tơ
nghe hoa khế rụng sững sờ áo ai
Khi không nhớ gái thôn Đoài
nhớ người yếm lụa tóc mai rộn ràng
qua đình nhớ mắt em ngoan
láng giềng nhớ lụa ai vàng rưng rưng