Home » Archive by Category

Category: Tiểu thuyết

đời thủy thủ (chương 11)

6.04.2012

Khi tỉnh dậy, tay tôi quờ quạng tìm Tuyết nhưng chỗ nằm của Tuyết trống không. Tôi nhảy khỏi giường lục lạo mọi chỗ. Quả là Tuyết đã biến mất. Trên tấm gương ở bồn rửa mặt hai chữ “Vĩnh biệt”đỏ chói viết bằng thẻ son môi. Tôi nghe đắng ở miệng.

đời thủy thủ (chương 10)

30.03.2012

Nha Trang là nơi tôi sống nhiều năm vào cái tuổi “phá xóm phá làng” chỉ nhường thua ma quỷ. Nhờ có ông anh đi quân đội rày đây mai đó, từ một cậu bé nhà quê, tôi bắt đầu ba năm trung học ở Sài Gòn và bốn năm kế tiếp ở Nha Trang. Bốn năm làm học trò của trường Võ Tánh cũng là một thời để yêu.

đời thủy thủ (chương 9)

24.02.2012

Hào kể chuyện hôm qua đến “chỗ quen biết”. Cả bốn bàn qua tán lại, nói cười vang rân. Khi biết Hào gặp một cô gái khác, tôi không còn quan tâm lắng nghe. Người còn nhiều mỏi mệt, tôi lặng thinh nhai và nuốt. Nhưng đầu thì tính toán hướng xuất hành.

đời thủy thủ (chương 8)

16.02.2012

Cuộc đời thủy thủ của tôi tính đến hôm nay vừa được hơn năm tháng với mười hai chuyến đi. Chuyến đi Hoàng Sa dài nhất, lâu nhất và sóng gió nhất cho tôi cái kinh nghiệm về tính bạo tàn của biển cả. Chuyến đi nguy hiểm nhất là cuộc chuyển quân từ Năm Căn về Đại Ngãi…

Đời Thủy Thủ (Chương 7)

20.01.2012

Tôi nhớ đã nghĩ đến chuyện đào ngũ, bỏ cuộc. Sáu chuyến công tác ngắn hạn vừa qua lúc nào biển cũng êm nên thấy đời nơi nào cũng đẹp. Giờ đây, ý nghĩ đào ngũ lảng vảng đâu đây. Tôi đặt ống dòm lên mắt, cố chú tâm quan sát. Phía trước mù mịt.

Đời Thủy Thủ (Chương 5)

5.12.2011

Tôi lại hướng về Tuyết, hai bàn tay thon thả có móng dài tô hường đang ôm lấy khuôn mặt. Mái tóc ngắn với các dợn sóng rơi phủ hai bên tai. Tuyết hiện tại hoàn toàn không giống Tuyết của tôi ngày xưa. Ngày xưa Tuyết của tôi tóc thề, e ấp, không son phấn.

Đời Thủy Thủ (Chương 4)

11.11.2011

Tôi có cảm tưởng bước đầu hải nghiệp của tôi trôi êm như nước xuôi dòng. Tôi nghĩ là tôi đã gặp nhiều may mắn. Việc gặp lại Tâm đã giúp tôi đỡ ngỡ ngàng ở nơi chốn lạ. Tôi thích nụ cười hiền hòa của ông hạm trưởng, lối nói chuyện cà tửng thân mật của hạm phó.

Đời Thủy Thủ (Chương 3)

4.11.2011

Mọi người đi vắng đã khiến tôi không kềm nỗi trước nét đẹp tuyệt vời. Tôi ôm chặt Tuyết, hôn lấy hôn để. Tuyết chống cự kịch liệt nhưng tôi cứ ôm riết… Chừng nghe tiếng khóc nức nở của nàng tôi ngỡ ngàng nới lỏng vòng tay.

Phác Họa (Kỳ 9)

8.02.2011

Tôi mở va li, đặt bức tranh xuống dưới bức Don Kihoté, lấy ra con dao bấm rồi khoá lại. Con dao có chuôi màu huyết dụ, chạm trổ một cuốn sách mở vấy máu. Tôi bật lưỡi, dí thử vào động mạch tay trái. Tôi ấn vào chậm chạp cho đến khi cảm nhận được những nhịp đập lan truyền trong thép lạnh…

Phác Họa (Kỳ 8)

31.01.2011

Ở hắn có cái gì tựa như một nỗi chờ mong đến từ kiếp trước, nhưng ở kiếp này hắn đã cố gắng kìm giữ lại những hiếu kì về nỗi mong đợi ấy. Mọi hành động của hắn đều chỉ như minh chứng một điều rằng hắn đang nói to lên cho tất cả thấy rằng hắn đang xuất hiện, còn vấn đề hắn hiện ra…

Phác Họa (kỳ 7)

27.01.2011

Suy nghĩ không theo kịp bước chân tôi và tôi lại cảm thấy mình trống rỗng. Nhưng rồi, dù bước chạy không hề thay đổi, tôi vẫn nhận thấy tôi đang hụt hơi. Những con người xung quanh chuyển động nhanh đến mức tôi phải nhanh chóng thừa nhận rằng mọi sự tách rời của các thành phần cá nhân tôi chỉ giống như một trò đùa vô nghĩa.

Phác Họa (kỳ 6)

24.01.2011

Anh phải bám vào tay vịn. Tôi ngồi bắt chéo chân trên chiếc ghế bành mây vẫn thường được đặt trong bóng tối, ngắm nhìn lớp da bị thời gian xô giật như đang chồng chất lên gáy anh. Sau mỗi bước chân lớp da ấy dường như bất động nhưng không hiểu sao tôi lại có những liên tưởng kì khôi về những con sóng biển.

Phác họa (kỳ 5)

20.01.2011
phachoa-5_thumb.jpg

Cái hang sẽ không bao giờ được hoàn thành, tôi nghĩ như vậy. Tôi mặc xác mọi ý kiến cho rằng tôi đang kể một câu chuyện nhạt nhẽo ngớ ngẩn. Tôi muốn tả cái cảnh con chuột hùng hục đào hầm từ sáng tới tối, cái cảnh nó toét miệng cười và giãy đành đạch trong đêm…

phác họa (kỳ 4)

14.01.2011

Phải. Điện. Có điện mới tởm. Đôi khi tôi nghĩ tại sao chúng ta lại cứ phải sống chung với điện, nếu không muốn nói là sống dựa dẫm vào nó. Khoa học chỉ có mỗi việc biến loài người thành một lũ ẽo ợt ngu xuẩn; nhưng người ta thì bảo rằng thực ra cái đó là để giúp cho cuộc sống con người trở nên tốt đẹp hơn.

phác họa (kỳ 3)

10.01.2011

Với cái lưng rất dài và đôi vai hẹp, trông anh từa tựa như một con bọ ngựa ma đứng thẳng, có vẻ gì đấy thật bệnh hoạn. Anh đưa tôi đi trong hành lang có mầu xanh của mạ non như trong một cái ống khổng lồ, từ thành ống phát ra những âm điệu thánh thót, lẫn trong tiếng gió thổi và lá rơi…

phác họa (kỳ 2)

6.01.2011

“Anh sẽ gọi mùa đông về” – Tôi hét to – “Và chúng ta sẽ rời khỏi đây trên cánh tay của thần gió bấc. Thần sẽ bay thật nhanh, đến nỗi Caddy còn chưa cảm nhận được là mùa đông đã đến thì chúng ta đã đứng dưới giàn hoa giấy quen thuộc trước hiên nhà, nơi những cánh bướm vàng vẫn chập chờn như hoa nắng”.

Phác Họa (kỳ 1)

4.10.2010

Khi tôi vừa chớp mắt thì con vạc lừa lọc đã bay trộm qua mặt trăng. Tôi còn thấy một dải sương trắng như mây chia đôi cái đĩa bạc phía sau đường bay của nó. Mọi con vạc đều có phần nào giống như chiếc máy bay phản lực. Tuy thế tôi thích nó bay đâm thẳng vào mặt trăng vì hôm nay là ngày rằm và trăng đang ở ngang tầm mắt tôi…

Con Ve Sầu (7/7)

21.01.2010

Oanh không ngừng quan sát cậu bé và Olivia. Truyện phim của nàng được thể hiện, bắt đầu sống. Đây có cậu bé, có hình nộm, có cô gái, có lẽ tình yêu. Rồi sẽ có người đóng vai Đởm, Mây, Loan… Ngay cả các lời nói bị cắt đứt, ngập ngừng, không đầu đuôi, không thứ tự thời gian và lý lẽ, cũng có thể diễn tả một cái gì ngoài tiếng nói, ngoài hình ảnh. Sẽ có người hiểu?

nuôi sẹo

20.01.2010

Lửa mồi thuốc thứ ba chưa tàn trong nõ điếu, Nuôi Sẹo đã lờ đờ đôi mắt. Gã bỏ vội xe điếu xuống, mắt trợn lòng trắng, tay run run nhóm chuồn chuồn. Rồi cái sẹo nhợt, gã ngã quật xuống nền đất thành một đống thịt thở khò khe rung chuyển hỗn độn, oằn oại từ đầu đến chân. Nước giãi té xùi ra bên mép, trên hai môi lập bập, xám xịt ….

Con Ve Sầu (6/7)

16.01.2010

– Cô dùng phản ảnh của các tấm gương để làm lạc đường câu chuyện, cả độc giả lẫn nhân vật, họ không biết họ là ai, họ vào trong truyện, họ là nhân vật và họ ra khỏi truyện, họ trở thành người thực. Có lẽ cô đang viết ký sự? Nhật ký? Phóng sự?

Con Ve Sầu (5/7)

14.01.2010

Tôi đã hoàn toàn bị quyến rũ bởi Loan, dĩ nhiên, vì Loan xinh đẹp và vì Loan “nhìn” thấy tôi, tôi không còn là một cái bóng qua cửa sổ, tôi có hình, có thể, như mọi người. Cô đơn trong bao nhiêu năm trong tù, tôi không quan niệm được thế nào là hạnh phúc. Khó mà làm cho Loan hiểu rằng 17 năm trong hầm tối đã nhân lên hàng trăm lần cái thú được Loan nắm tay

Con Ve Sầu (4/7)

12.01.2010

Tôi cầm máy nói, như sắp uống một thuốc độc êm ngọt, tôi bấm các số vội vàng để không thay đổi ý kiến nữa, tôi gọi Mây, vợ sắp cưới của tôi. Mây cũng là một tên hiếm như Ve Sầu, nghe nhẹ như mây, dịu như gió. Tôi yêu Oanh, nhưng sẽ cưới Mây, éo le, lủng củng như hành trình của tôi.

Con Ve Sầu (3/7)

9.01.2010

Oanh trở về quá khứ trong đó không có tôi, nhưng vẫn áp mông nàng vào bụng tôi, như muốn định rõ tôi, tôi tái tạo tôi trong trí nhớ nàng. Tôi có ảo tưởng đang sinh ra lần thứ hai, đang dự vào sự tái sinh của chính tôi, khi tôi thoáng thấy đôi mắt tím đen của nàng nhìn vào vô tận. Dưới phố, bên kia đường, cô gái vẫn hát bằng một giọng cao vút.

Con Ve Sầu (2/7)

7.01.2010

Tôi ngắm khuôn mặt nàng trong bóng tối, khuôn mặt thanh và đẹp, như tất cả các cô gái thời này, như là vừa mới ra từ một tạp chí thẩm mỹ. Tự nhiên tôi thấy nhẹ nhõm cả tâm hồn, vì không bao giờ tôi sẽ mất nàng, vì còn bao nhiêu cô gái gần hoàn toàn giống nàng trên trái đất này.

Con Ve Sầu (1/7)

6.01.2010

Và tôi nhìn phía đằng xa một đàn con gái đang nhịp nhàng chạy, người này lẫn vào người kia, thành một khối uyển chuyển. Họ đều trầm xuống, như trong một giấc mơ lạ lùng. Chân, tay, đùi họ mạnh mẽ căng ra, co lại trong nhịp chạy, nổi bật các bắp thịt, họ cười nói vui vẻ tắm trong ánh nắng còn âm ấm. Tôi biết họ, như người ta biết nhau trong một giấc mơ dù chưa bao giờ gặp nhau, nhưng đối với họ tôi chỉ là một đồ chơi

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 14)

♦ Translated by:
15.07.2007

Tôi hỏi lại: “Cô nghĩ tôi đã giết người thật sao”? Cô nói: “Biết đâu tôi sẽ chẳng là nạn nhân của ông”. Tôi bảo: “Cô đánh giá tôi hơi cao. Tôi luôn luôn là kẻ bị giết”. Chờ cho cô thấm hết điều tôi muốn nói, tôi tiếp: “Nhan sắc phụ nữ là điều tối thượng, cô còn có sự thông minh của một nghệ sĩ. Đấy lại là một tối thượng khác. Cô có quan tâm đến những vấn đề nữ quyền không?”

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 13)

♦ Translated by:
30.06.2007

Cụ tổ nhìn thấy cả cái hay và cái dở của ông Lục trong việc cứu người, ông phát tâm đại nguyện học nghề thuốc đến nơi đến chốn. Cha của Phụng được thừa hưởng những tinh hoa của tổ tiên, vừa có cốt cách ôn nhu của một thày thuốc vừa có chất lãng tử của một hào kiệt.

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 12)

♦ Translated by:
15.06.2007

Ít nhiều dì cũng đang được hưởng một thứ tự do khác, độc lập trong cái gác xép bé xíu ở giữa một thành phố xa lạ. Cho mình là người có vai vế lớn, dì tự nhiên thoải mái. Tôi cũng muốn dì hòa đồng với chúng tôi. Nhưng tôi không thích dì ở nhà mà không mặc áo lót.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)