Articles by Chu Thụy Nguyên
Chỉ là sắc màu ♦ Chỉ là thịt da
Nàng nói qua hơi thở
(tuyền mùi dâu tây)
Chờ tối đã
Ừ! Tôi vội nhìn chăm chăm
Khu vườn mọc đầy tiếng cười
Em rón rén vào khu vườn tôi
Những mép rêu trên chiếc lưỡi dị ngôn
những đôi mắt treo ngược
thành đèn
Vết thương rêu rao
Vẫn trên đám cỏ xước ấy
nắng rêu rao lời ngạo mạn của chim
Chiếc váy đỏ vô tình kéo hơi cao
cơn vị kỷ đốn mạt lại ngọ nguậy trên chòm râu rễ tre tôi.
Vẫn sàn diễn ấy…
Mặc con bồ nông cứ lo chú mục
vào những con cá
tròn ốc nốc
đang tung tăng bơi lượn thật vô tình.
Lời người chẳng hề điên…
rất trần tục, những con chữ ngó tôi nghi hoặc
bằng những con mắt dấy lên nỗi hận đời
Những con chữ bắt đầu tự hỏi nhau
Có phải tôi là “chính chủ” của chúng không
Jeanette – Hợp khúc số 8
La Maladie D’amour
Ảo giác trong mắt gã tình si
Bên váy áo lả lơi sống sượng
Ta ngây điên hương bướm điên
Những trang sách ngày mai
Khi quyển sách lật sang trang
cho dẫu ta gọi tên nó là ngày mai hay một thứ ngày nào khác
vẫn chỉ thấy những con chữ quàng vai nhau
Tuyết đã rơi
Tôi mọc nhánh lên tôi
giấc của sự chết bị ruồng bỏ
Những cơn khát đói chưa bao giờ vô cảm
bên tiếng cửa nhà giam đóng sầm
Buồn vụn vặt sáng sớm
Tiếng khản cổ đòi tự do
Tiếng súng đáp vỡ toang lồng ngực
Lời con sóc thò ra khỏi bọng cây
Lời than vãn cùng loài người
Trong chung đụng
Ai đem tâm sự cuộn kèn?
Khi tôi vừa mở chiếc tráp
những cuộn kèn cựa mình láo nháo
Cuộc đời mỗi người vẫn cố vượt thoát
Bóng ma Halloween
Một con quỷ khát đói
trước đêm Halloween
Ở bên ngoài những tiếng ù ù thốc tháo
nàng Sandy đang vò nát, bẻ vụn mọi thứ trên đường nàng đi qua.
Ngọn lửa trong lồng ngực
Sợi chỉ hồng khơi bếp lửa
Ta cháy đỏ rực
Bóng một ngày trùng phùng
Mịt mờ đôi bướm trắng.
Ngải miếng
Chuyện hôm qua con em kể cùng chồng về bên nhà. Đặt chân xuống tới đất Việt Nam thằng chồng tự nhiên ngang ngạnh, lấy tiền đi bia ôm, đi massage, đi cho gà móng đỏ tắm tiên, đi cho gà nặn mụn, nhổ tóc ngứa, dỗ ngủ trưa.
Lời thề khấn bên cái làng
Những đụn khói thắp phía sườn đồi
Mùi nhựa thông nhấp nhỏm những dấu chân
Giọng khèn rù quến
Những ngăn ký ức len đủ đầy bóng hình em
Đêm ngũ cung
Ký âm buồn chìa dựa nỗi xa khơi
Em ngụm ngon quang phổ ngày vơi đợi
Cây kim sợi chỉ đan luồn vết thương sâu
Viết cho nỗi buồn
Bên cạnh hơi thở nồng ấm
cơn ho mãi khúc khắc
đất trời hình như quá tải
bội thực những tin tức chả lấy gì vui.
Đêm thảo nguyên
Một kịch bản được diễn khá vội
của một ngày trời vẫn chưa kịp tối.
Bằn bặt ai tâm thức đã hoang vu?
Mùa Trung Thu không gã Cuội
Hãy cứ ký nhiều vào
những khế ước lên cung trăng
khi mặt trời mỗi ngày đang vỡ rệu các vụn lửa.
Không lời ♦ Nỗi khát đói hồn thu
Giờ nầy bên nhà
chắc gì em tôi còn thao thức
môi tình rạo rực trên mây
và ánh trăng lắm lúc
Vẫn những cơn đau khác…
Nửa mặt chìa ló núp lén
ngày trấn áp đau buốt luật biển đảo
xâu chuỗi lại giằng xé đau rát từng cơn mộng du ngày
Hành hình một giấc mơ
và hình dung lũ chuột lúc moi hang
Nghĩ mình cũng dị hợm. Trên đời còn thiếu gì lũ chuyên moi móc bằng đầu.
Cả một tiền đồ nào thấy hang
Không còn lựa chọn khác
Gió cát đêm nay hứa sẽ thốc qua chỗ tôi
sẽ dựng thành bão dữ, trong bản tin khí tượng vừa cảnh báo
Tôi chỉ kịp dựng lại trịnh trọng cổ áo
như lịch sự đón chờ
Cánh vạc buông tay
Khỏa mình. Rên chút tàn tro
Đặt cược nàng qua ải khuya nhón
Hé môi vục nụ vào trăng mật
Lông tơ mịn. Ngọn mà mượt lả hồn
Tôi mở tôi ra trời vẫn cũ
Lòng ta hẹp té nhưng lại ưa chứa nhiều rắm rối.
Ta từng buộc chặt người tình thứ nhất
vào xấp giấy đã ố vàng
và gọi là “ly chanh đường đã nhạt”

New Comments