Articles by Chu Thụy Nguyên
Ai biết? Những thứ đã dọn sẵn
Mấy chú đã dắt ngựa xuống suối
những con hồng mao đang thật sự khát
Ở những chỗ lát đá chúng co chân lại
suối ngọt lịm như nước thiên đường.
Chiều trên đồi Paxton
Ai vẫn cố gom văn chương hàng mã?
mong may ra khêu chút lửa sưởi tình.
Ai vén gọn bờ khe lạch?
cợt cười rốt ráo cơn dại tình
Vô cảm
Đừng mong những tảng băng
trôi nổi như những gã lãng tử không nhà
sẽ vội tan
trong muôn triệu quả tim vô cảm.
Một. và những ngón tay
Hai ngón tay em vừa nhón lấy chiếc lá phong
chiếc lá đã chết mấy hôm rồi
Em thì thầm như đang kể cùng nó
về tiểu sử các ngón tay.
Vĩ cầm. tôi đã vắt kiệt nên thơ
Khi tờ giấy bạc bay thoắt trong cơn lốc
nó cố giấu mình vào khoảng tối
Những chữ số vội chìa bắt tay tôi
Như đã định cuộc
Em hằng treo trong tôi
ánh nến hối muộn
Những cơn lốc quá trễ tràng
vẫn cố khều tôi từng ngày thật vô vị.
Ánh sáng và những bộ cánh
Tôi mở toang cửa ra
như cố cướp lấy ánh sáng tràn ngập vào nhà.
Tôi cần tìm một vật trong căn phòng nầy đã lâu
như tìm chính căn cước mình.
Tấm áo thơ rách nát
Một khi ngôi đền ở giữa trái tim
phát cháy
Câu hát ầu ơ bốc lên
thành khói nghe rõ từng thanh âm.
Đầy những vết thương. Thơ
Vẫn tiếng khóc phát ra từ bọng sồi già
dọc dài con đường mùi mẫn
Cùng nghe rất rõ lời một thi sĩ đã chết nhắn lại
cái chết trẻ như ai ngắt một nụ non.
Cứ để gió cuốn đi
Đôi mắt xô lệch về một phía bờ
men bóng cả
Lúc nước mắt ứa từ những con chữ
đôi bầu vú em ưỡn lên thật mênh mang
Nơi ý tứ mùa thu ♦ Cõi trụ tạm
… Và những con mắt độc diễn mù màu. Vẫn cứ là sự sống chẳng hề đổi thay. Nhưng là sự sống mang hệ màu bị tước đoạt. Có khi, chính sự tước đoạt lại kích thích nhú mầm cho sự sống mới. Đôi lúc ta nghe từ vách đá vọng lại rất hư từng lời thực của chính ta.
Ngôn ngữ màu
Lọt thỏm trong ngôn ngữ màu, tôi tự nhiên nhuộm bản năng mình đa sắc, vụt nhìn ra một thằng người dị hình bước từ bóng vai mình len ra đi, trên chiếc đèn lồng tím treo trong cơn bão những hình tướng ngộ nghĩnh hóa chơi vơi, những chiếc còng lưu ly khóa trái các khả năng cố bươn chải.
Hãy trú ngụ. Nơi tình vừa bỏ lại
Em chẳng hơn khúc sông
lúc vào chỗ hẹp
Cố ngoặt thoát dòng lưu thật nhanh
chẳng thể mùi mẫn gì giữa cơn khó ở.
Phiêu. Lêu têu ♦ Nhập vai
Không chứa từng khoan nhỏ
ẩn ức cứ rút sâu / trong cơn kích ngất
Phía những di vật màu ngà
hình như một bàn tay nào đó / vừa thò ra đánh cắp
Rạn nát vết chân chim
Khi ấy, con thú hoang kịp liếm láp vết đau, kịp quay
lại đúng nơi nó vừa tỉ thí. Vệt sáng một mất một còn.
Vết cắn hoắm sâu nơi cổ, máu vẫn tuôn đổ…
Buồn. Bỗng lan man chuyện khỉ khọt
Dạo này tôi luôn mụ mị. Ấy vậy mà tôi (lại là cái tôi chẳng bao giờ chịu im tiếng).
Tôi, trong vô vàn cái tôi đủ màu, đủ mùi, đủ vẻ, đủ tuổi, đủ kiểu cách, đủ tầm thước.
tống giam một nỗi quên
Cái chết ngầm neo vực
Khu vườn thanh xuân hay pháp trường?
Treo đầy những đầu lâu tuổi teen rỏ máu
Chẳng có lấy chút ảo vọng nào
Lời. Tôi Nhặt Jazz ♦ Cơn Khát Đói. Carolyn.
Và em chết
Trong tiếng dương cầm trùng khơi
Khi ấy
Vô biên ở một bên
Và. Giữa bầy ngựa hoang
Dẫu không muốn nói cuối cùng
Cơn huyễn mộng thêu dệt
ở ngay trước cửa lỗ tò vò
có thể nào không là hằng số ước mơ?
Tôi biết mình chỉ cần một cái đầu
Chỉ một cái đầu trống rỗng
Để viết lại em từ đầu
Như một pho tượng chỉ mới vừa nặn
khóc với khôn cùng
Bước qua xiêm áo nền nã
Mảnh trăng non
– lăn lóc phía bìa rừng
Chưa. Hay chẳng bao giờ?
cười với khôn cùng
Vói hái chùm xanh
Giấc trưa ai bày biện thô mộc
Chẳng. Dẫu một khe hẹp để may ra còn về
trong ngột ngạt pha lê
1. Để có riêng cho mình một chiều kích Những mảnh tâm thức trót ngộ nhận không hề rơi tự do …
NHỮNG CHÙM NHO DI VẬT
Nó không định giương cánh cung bắn về phía mảnh linh hồnđang rữa mục. Ý niệm của nó luôn xoay quanh những địa tầng.
NHỮNG Ô CỬA SỔ ĐÃ RÊU
Cái thị trấn không lớn lắm, nhưng đường phố lại khá rợp bóng cây. Có lẽ vì vậy mà mỗi thời khắc khi thu chết, xác lá vàng, nâu luôn ngập ngụa cả mặt đường.

New Comments