Articles by Chu Thụy Nguyên
vẫn là những đêm. chẳng tài nào quên
chẳng thể mơ nổi. một chuyến tàu há mồm
lại sẽ chở cả đoàn tù. quay về Tân Cảng
chiều 30. và lễ xá tội vong nhân
Không lời đầu năm
ồ không!
một con ma còn sống đang truy đuổi tôi
không sao cả!
Ừ! Rồi! Thì Chúc Mừng Năm Mới
Hoạt cảnh cuối năm
những gương mặt vừa thoáng qua bên triền
tiếng gõ mõ như dội nện vào ngực
mùi rơm rạ mục
lại nhắc đến sự tan rữa hiển nhiên
ở cõi. x, y, hoặc z (không phải em) đã lập trình
một khi em đã biết rất mù mờ nơi em hiện hữu
chẳng còn con đường nào khác đâu
một khi tiềm thức đã không còn
lòng tự tôn về nòi giống đã tiêu ma
Somewhere
ga cuối cùng
nửa đêm tình cờ nghe lại Somewhere
với Julie Andrews tôi thấy
mình trôi về căn nhà ký ức
trên đồi dốc. thấm mệt
cái giá ngày nay nhân loại phải trả
là không được trả giá
cho cái chết bất ngờ
Tiễn biệt họa sỹ Đinh Cường
tuyết lất phất bay
Nhìn Lên Kệ Sách 5 lần
rồi quày quả đi
một trời tim tím tối
râm ran bên tai. tiếng của mùa cúm
tôi khóa trái các cửa
dù cả thế giới quanh tôi úa vàng đã lâu
và nay mọi thứ bạn trông đợi nhất đang rụng
hoàng lan. đêm em sẽ choàng dậy
tôi mải với công việc bện thắt các sợi dây
hoàn toàn chẳng giống ý tưởng lũ nhện lo toan
dệt lưới
thú vui xanh
tôi lật cái lồng bàn ngửa
đinh ninh dưới đó sẽ còn lại một con cá chiên
phần bữa trưa của tôi
nhưng thật kinh hoàng lại là một bàn tay chết xanh
nửa đêm. cùng chiếc đồng hồ đếm ngược
hai bàn tay chừng như đang bấu chặt vào khoảng không. vậy mà người đàn bà tội nghiệp vẫn nghĩ mình đang bấu chặt vào con tàu. ngọn nến đã được thổi tắt khá lâu chưa chắc có thứ ánh sáng nào kịp thay thế.
Nhớ để lại những xác chuột cho lũ mèo
những khúc hát sẽ lụn nhanh hơn nến
là lúc lũ mục đồng co dúm lại im tiếng
súng bom và những cánh tay lăm lăm dao kề cổ nhân loại nhân danh Thượng Đế
Giọt huyền không
đã đến lúc bọn đàn ông xếp thành hàng ánh sáng
đêm tắc mạch thở rừng
kẻ vu vạ phơi thây ngoài đồng trống
cơn sửng sốt cuộn thành rèm
Hương án bên mép nước
hỡi trái tim ai còn biết động đậy?
tang chế từng con thuyền cấp bách cập bờ
mép nước vô hồn hương án
oan nghiệt bốn kiếp ba căn
Những cánh đồng đã không còn
khi hầu hết gương mặt người vẫn cố tựa vào
những cánh cửa thổ cư hy vọng cuối cùng
khi các bản lề níu giữ của chúng đã quá han rỉ
phần gỗ nơi những lỗ bắt vít đã mục
khúc requiem. cho ban mai
người bắt đầu cất lời Thánh ca
để thắp sáng ngày
các thị trấn bắt đầu đếm người chết oan khuất
tôi nghe từng đoàn tàu vút qua
trôi đi. vẫn các vòng xoáy
di sản đầu mèo. khóc đuôi chuột
hất vòng dây qua. treo cổ bầy đàn
giá mùa buồn. thế hệ bập bênh
chế tác đuốc. tự soi đường soi ngõ
Rồi chỉ trong chừng mực
bao nhiêu gánh thơ
của biết bao thi sĩ
có cả những quyển còn nguyên chữ ký tặng của tác giả
được rao vẳng xa từ quang gánh ve chai
Thời khắc của cú mèo
như ánh nắng ngày
vẫn có thói quen luôn chuộng những va quẹt
chẳng có mùi khô của những chiếc lá
thời đang rụng
cho ngày. và những ngón tay
đọc và viết luôn
cho tiếng ngáp của thị trấn
cho từng tiếng ho
của những cây cầu quá luống tuổi
Đợi người làm vườn
lũ quạ đen bên kia nóc giáo đường
rỉa những mảnh vụn tháng ngày
sót trên đôi cánh
một mùa hè nữa sắp tàn lụi
Lại sắp héo thêm. một mùa thu
tôi vừa khuyên vừa năn nỉ ngọn gió mùa
quay về chốn cũ
nơi nó đã từng một lần thắt cổ
trước lúc bỏ đi
Trong giấc mơ loài khỉ
có vô vàn nhánh cành
để tha hồ làm xiếc mà chẳng cần phải giả hình
có những cuộc giao hoan thật minh bạch
chẳng cần thiết phải sợ lộ dạng
buồn. như xác chết sơ sinh
hãy mang theo. chút mặt trời ấm. đi về phía núi vành khăn. vườn không khóa cổng cuộc hẹn. sẽ vẫn đúng giờ. đợi. chỉ hai chuyến bus dừng lại. lao về phía núi…
Khổ thân đám cháy
tưởng xuống tới đũng quần
may mà chỉ trịch lòi lỗ rốn
nó tái mặt không dám nhìn lên
sợ chứng khoán rớt tới gấu quần

New Comments