- Da Màu Magazine - https://damau.org/en -

Dốc Lết

“Ngày về quê mẹ”, tranh acrylic trên bố, 50x50cm, hmq

 

 

 

Mây dày đặc. Trùm phủ những dãy núi trôi trên biển. Hòn Lớn, Hòn Hèo. Luôn cả Hòn Đỏ xa tít mù. Cô em bảo má vẫn thường hát. Bao giờ Hòn Đỏ mang tơi. Hòn Hèo đội mũ thì trời sắp mưa. Những câu ca dao cũ. Tôi không còn nhớ bao nhiêu. Hơn năm mươi năm. Cứ nhớ như ngày còn nhỏ. Chừng hơn sáu bảy đứa nằm ngủ ngoài sân gạch nhà ngoại. Cô em họ nói nhỏ ma kìa. Trên ngọn cây dừa đó. Anh thấy không. Nó lờn qua vờn lại. Em sợ. Giữa bờ cát biển. Cô em chạy đến bá cổ tôi. Khóc cười ra tiếng. Anh mới về hả cho em qua anh nhé. Tầm phào quá. Sắp có cháu ngoại rồi em bỏ hết sao. Mây buổi sáng dày đặc trên biển. Muốn nhìn mặt trời mọc mà âm u thế này. Tôi kéo cổ áo lên nhớ cô em họ. Mà ông ta nhớ gì nhỉ. Những giờ phút gần cuối. Một chiếc máy bay nhỏ bay ngang qua núi. Qua màn hình điện thoại chỉ thấy mồm ông ta há hốc. Như thể muốn trối trăn điều gì. Không một âm ra. Nghĩ gì nhỉ. Những tháng những năm gần cuối. Chuyện vui thì không nhớ bao nhiêu. Còn tiếc nuối thì đầy ra đó. Chúng nằm ì ra đó kiên nhẫn chờ đợi. Cô em cứ cầm tay ông ta rồi khóc. Hai ống chân chỉ còn da bọc xương. Trên cặp mắt thấy có vài giọt ướt. Sắc thân rã tan bay lên cao. Những màu sắc đọc được trong trang kinh Tây tạng. Ngoài bờ cát bà chị gần bảy mươi nhìn vui như mấy ngày tết. Những tên đất mang họ Ninh. Tên nào cũng đẹp, nghe thấy ấm lòng. Như vẫn nghe lúc nhỏ. Sóng biển lên cao hơn lúc sáng sớm. Xóa hết dấu chân cô em họ. Hơn năm mươi năm. Thêm một chiếc máy bay nữa gần hơn lúc nãy. Như thể muốn nhắc tôi điều gì đó. Chắc cũng sắp đến ngày phải nghĩ về nó.

 

—-

vi lãng

th12/2023

 

Articles by vi lãng