Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
vũ trụ khép mở rơi
những hạt mưa giấu từ mùa màng xưa
sản phẩm tạp kỷ
luân lưu nhiều lớp quá khứ chưa cạn
nguồn suối chiêm bao
thổ ngơi em trầm tích đáy hư không
chất chứa khả thể và phân liệt của riêng em
mùi vị mê sảng của gió.
Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
di sản lập ngôn ký ức về mùi da đàn bà
rất hiệp thông lịch sử
lịch sử thường hay viết nháp
bởi mùi vị cũng cần tắm gội
trang bị khứu giác thơ
sóng sánh thời đại da màu tạp chủng.
Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
rừng nguyên khai và những chân trời lá mục
buổi tối mặt trăng vỡ vụn ra và rớt xuống đáy biển
buổi sáng mặt trời căng khô tỏa rộng
khởi hành bình minh nhiệt đới nêm gia vị nắng
diễn trình em rực rã
ta hít cạn mùi lưu vong mùi mẫn.
Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
cả phòng triển lãm khỏa thân lá
khu vườn dĩ vãng nhà em chao chác tiếng chim gọi nhau về ríu rít
hạt giống tồn lắng nẩy mầm trong đất ấm cựa mình rạn vỡ tiếng không lời
âm vang của biển sâu hút.
Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
tiếng nhạc tâm hồn vọng lại trôi trên phiên khúc tuổi thơ
từ lúc em vén màn lên
có phải thời ta rong chơi ở đại học hàng me sài- gòn bọn nam nữ sinh viên paris rất tự nhiên cởi truồng chạy xuống phố đọc thơ tình yêu trộn lẫn hương cafésóng sánh giọt đen đặc mù mịt khói thuốc lá và những giờ phút hôn mê như là tận thế.
tháng bảy 2009, ở san jose.
Có phải em là thi ca
thi ca là mái nhà hữu thể (em)
thơm tho ngực mở rộng thể tích lục địa ngôn ngữ và diện mạo mặt trời nung nấu tâm linh hừng đông mẩy ngọn.
Gió mẩy ngọn mầm sơ sinh từ biển
hải cảng cô đơn mở neo những con tầu đau điếng ra đi nhạt nhòa dấu cổ sơ biệt tích
ta biệt dạng buổi sớm mai không có em khung cửa bảo tàng viện trí nhớ hờ hững khép.
Lỡ mai sau không còn bọn thi sĩ làm thơ thứ thiệt nhân loại (và trái đất) sẽ bị hủy diệt trong sa mạc nung nấu
chính em là thi ca làm địa cầu xanh mát
mùa màng em gieo xuống luống cày thời gian những mộng mị và những giấc chiêm bao vĩnh cửu rằng tình yêu là lương thực cho thế giới đói
rằng giòng sông lặng thinh trôi theo những hò hẹn và rác rưởi
còn ta kẻ hoài vọng tháng giêng
ngóng đợi những mùa gặt bội thu hư vô
và gió
mẩy ngọn mầm tử sinh từ biển.
Có phải thi ca lay chuyển ngũ quan không ngừng chấn động
như độ rung êm ái đêm ngày của địa cầu
như độ rung em cảm xúc toàn diện sắc mầu lãng mạn của thế kỷ pha trộn hừng hực thổ nhưỡng lịch sử nhiệt đới đốt cháy rụi tàn đời sống lúc nào cũng đang nhen nhúm.
Có phải em là sa mạc xanh của thơ
tháo nước tràn lũ vào những giòng sông khô cạn ngọn nguồn tươi nguyên cảm xúc
và ta be bờ nguồn cơn giữ lại
giữ lại mãi mãi dấu yêu còn sót những tương tàn vụn vỡ.
Có phải thơ là tất cả nên cũng là không
không tất cả muôn ngàn thế giới bày biện cho riêng cơn hồng thủy tràn ngập mặt đất
ta chìm lún sâu vào em tan biến những khoảnh khắc hiện sinh bọt bèo đau đớn
nhưng không thể nào kết thúc âm mưu đào thoát trốn chạy khỏi
linh hồn trói buộc ta đậu lại rúc vào tóc em ngủ không rời buổi chiều muộn cuộc tái sinh đỏ lửng.
Có phải gió mẩy ngọn mầm sơ sinh từ biển
ở chỗ sóng vỗ trũng xuống phía dưới xa chân trời vời vợi ngọn hải đăng mơ màng ngậm cứng vành trăng
em cấn thai thơ ta
càn khôn cấn thai địa cầu xanh
biển hàm tiếu nguyên đán.
Âm vọng tháng giêng em không ngớt nguồn cơn ở chỗ nách lá mọc rễ tâm linh hừng đông cồn cào nứt mở
Và Gió Mẩy Ngọn Mầm Sơ Sinh Từ Biển.
tháng giêng 2009, ở san jose.
.