Nếu đà này kéo dài thêm một tháng nữa thì nghĩa địa giải tỏa là chắc, như đinh đóng cột.
Người ta lên kế hoạch giải tỏa nghĩa địa hai năm nay nhưng vẫn chưa làm được gì đáng kể. Chưa có phần mộ nào bị san lấp, di dời, mà chỉ có những người mới- chết, liên tiếp, liên tiếp nằm xuống, những kẻ không nhà không cửa mỗi ngày một nhiều, chen chúc, hôi hám. Kế hoạch A. Kế hoạch B. Giai đoạn Một. Giai đoạn Hai… Kể ra vô ích. Họ chẳng cần biết kế hoạch nào, họ cũng cóc cần giai đoạn nào. Thấy chưa di dời, họ cười khẩy.
Nhưng nếu cái nghĩa địa này giải tỏa thì họ chẳng có chỗ nào để ở. Thực sự là như vậy. Không loại trừ, cho đến những đứa trẻ đen nhẻm viêm phổi, những đứa trẻ có đôi mắt lồi đói kém suy dinh dưỡng. Đôi mắt chúng cứ trắng dã nhìn nhau láo liên. Mẹ con họ nói với ông quản lý nghĩa địa là điều đó xảy ra thật, thì họ chỉ biết cắm đầu ra cao tốc tự tử mà thôi. Chẳng có chỗ nào cho họ đi nữa. Ông quản lý cười cười, buồn buồn.
Cái chết bình đẳng với tất cả mọi người. Ai cũng trở về tro bụi, chẳng đúng sao. Sẽ hỏa táng. Hỏa táng cho bằng sạch. Tiết kiệm. Bình đẳng. Thân thiện với môi trường. Lời tuyên ngôn cho việc hỏa táng nghe chẳng có nhân tính. Thế những đám tang hoành tráng là tốn kém là phí phạm sao? Ai đành thiêu luôn cái hòm độc mộc được đục đẽo chạm trỗ rồng phượng, mà chỉ ngửi thấy mùi gỗ cũng đủ biết người ta chuẩn bị cho cái chết chu đáo như thế nào. Cứ như họ làm những điều đó chỉ để an ủi người nghèo không bằng. Đến lúc đó, những người nghèo như mẹ con nhà kia vui phải biết. Chẳng ai ganh tỵ ai, chẳng ai đố kỵ ai. Mà cũng chẳng có hơi sức nào mà mặc cảm cho mệt. Đành rằng người giàu là có tội. Túm chặt bọn giàu lẫn nghèo cho vào lò thiêu, chỉ còn xương cốt, rồi nhét chúng vào một cái lọ, bịt kín nắp lại. Xong.
***
Rẻo đất cuối cùng của nghĩa địa đã có chủ nên phiên đấu giá đã không diễn ra như dự tính.
Hôm nay là ngày mồng chín tháng hai năm 20XX, mồng bảy tết. Vẫn còn xuân, nhưng chẳng ai có không khí của tết. Cái chết của ông cụ đúng ngày mồng một làm cả khu phố náo nhiệt phút chốc lắng lại. Đến ngày thứ bảy, nhưng kèn trống ma chay vẫn xập xình bình thường. Cái chết của ông cụ làm lũ con cháu ông hàng xóm lo lắng, vì nếu năm nay ông mình đi, ông sẽ nằm ở đâu. Ôi, nghĩa địa danh giá nhất (họ gọi nghĩa địa là danh giá), đã kín bưng rồi.
Dòng họ này hãnh diện với sự học tập và thành đạt trong kinh doanh. Bằng cấp, họ phải bỏ vào một cái va ly lớn, kéo lê kéo lết, vã cả mồ hôi hột. Họ định lấy những bằng cấp đó chôn cùng với phần mộ ông cụ. Một cách vinh danh. Ông cụ không bằng lòng, ông tiếc, nói việc gì phải như vậy, ông đã chuẩn bị cho cái chết một cách chu đáo nhất rồi. Những bằng cấp kia không phủ lấp làn da mốc meo của ông được. Chúng bàn nhau, để hẳn mồng mười rồi chôn, chứ không đành xa ông. Bọn trẻ gào khóc, mí mặt nặng trịch những nước. Có đứa nói sẽ thuê một người trông coi mộ cho ông, nó sợ những kẻ mà theo nó là những đứa khố rách áo ôm xúc phạm linh hồn ông. Phải rồi, người sống cũng nên biết kính trọng cả linh hồn người chết.
Bọn trẻ hàng xóm đang xuýt xoa về một miếng đất khác- đã có chủ từ ba năm trước. Chúng thầm bực mình vì con người kia, với câu nói dễ ghét. Mua cho bọn mày biết mặt. Hắn mua với giá cao ngất ngưỡng và chôn mình xuống, chắc hắn hả hê lắm. Chẳng ai dám bén mảng đến mảnh đất của hắn. Hắn giỏi thật, kiếm đâu ra thằng bảo vệ ác ôn hay thế còn gì. Hắn lại còn nói, cho đến khi hắn tắt thở, thì hắn vẫn căm thù bọn sống lăng loàn trên thân xác người chết. Một năm sau thì hắn khuất núi. Trước ngày chết, hắn đã kịp tham quan ngôi nhà mới của mình một lượt. Hắn tấm tắc hài lòng, một cách chết sang trọng.
Ngôi mộ của hắn, được hắn gọi là lăng. Nên khi hắn chết đi, người ta cũng gọi đó là lăng. Những người sống trong khu nghĩa địa trông thấy con rắn hai đầu lượn qua lượn lại trên mộ hắn, chẳng ai dám bén mảng tới. Sau đó, lại chẳng thấy rắn rít gì nữa, cả buổi trưa mười hai giờ, mấy đứa trẻ con còn leo lên đấy đùa nghịch. Ném đá nhau khóc như cha chết. Con rắn đó theo mọi người tả thì nó chỉ nhỏ như ngón tay nhưng dài phải hơn một mét. Người thì nó tám tấc, người nói hai mét. Họ chỉ chực bắt nó bằm nát tinh nát tươm trên thớt, cho vào một chảo dầu đang xôi mà thôi. Không biết lý do gì mà rắn cũng biến mất, người trông lăng cũng biến luôn.
***
Bốn anh em họ kéo nhau đến đây. Thằng anh quát thằng em xằng bậy, làm gì mà có nơi nào là cuối cùng, làm như anh nó thích đi lắm. Cực chẳng đã. Thằng anh lớn nhất hai mươi tuổi, thằng thứ hai mười lăm, thằng thứ ba mười hai, thằng thứ tư mười. Bốn người họ đã di chuyển qua bao nhiêu ngôi mộ như thế này rồi. Mấy thằng anh không gọi thằng thứ tư là út, bọn nó nói, chắc gì, con mụ quỷ già (tức mẹ nó) không tin được. Ba đứa đầu mỗi đứa một cha, cha chúng cũng cù bơ cù bất, chạy xe ôm linh tinh qua ngày. Thằng anh đầu có con với con bé Mai ở trong miếu. Con bé đó ngồi quạt cho chồng mà cười híp mắt. Mẹ con bé này không cho qua lại nhưng nó cứ cuốn gói theo. Đến khi mẹ nó chết thì chẳng ai cản trở gì nữa. Chỉ thiếu nước ăn mừng. Tự do muôn năm. Mặt mũi cũng đẹp, đôi mắt trong veo, nhưng từ ngày yêu phải thằng đó, mắt chẳng còn trong lắm nữa. Da khô như vảy rắn. Nhìn gớm gớm.
Bọn con trai gọi nó là xà tinh, xà công chúa.
Nó tên là Mai. Mười lăm tuổi. Sắp đến tuổi bẻ gãy sừng trâu rồi, ba đứa em chồng tương lai cười ha hả.
***
Hai đứa yêu nhau, khơi dậy những âm thanh mãnh thú mà từ lâu nghĩ những kẻ ho hen, đen đủi như họ không có trái tim của một con người bình thường, không yêu, không chiếm đoạt. Chúng như những con mèo hoang, lao vào cắn xé nhau cuồng bạo. Quật ngã của bia đá khắc ghi tên tuổi người chết.
Sáng sớm, con Mai đau bụng rên hư hử. Cái bụng không thể che giấu cho việc nó đau dạ dày. Da mặt khô đến mức móng tay cào nhẹ nhẹ cũng rướm máu.
Mai vừa đi vừa thở, vịn hết ngôi mộ này sang đến mộ khác. Dây phơi quần áo bằng nhôm giòn và mỏng, muốn đứt. Quần áo bay lả chả, lấm lem trong bụi đỏ. Họ đã đến, họ đã tạo nên những còn đường mòn, những lối đi tắt, băng qua những ngôi mộ, Mai đi theo những con đường mòn, nó không đi lén lút như những lúc nó đi tìm thằng chồng nó, vào lúc chẳng ai còn thức. Những cây cỏ chết khô, mới lú nhú mấy mầm đã bị giẫm nát dưới chân người. Trước đây, nghĩa địa được bao quanh cây cối, nhưng chiều nào cũng thấy ma đưa võng đu đưa trên cây nên người ta chặt hết. Đã nắng lại còn nắng hơn. Chẳng còn cây nào, năm ngoái sét đánh chết nốt cây thông, làm mấy ngôi mộ sụp, ba đứa trẻ chết cháy. Xác chúng đen thui như than. Đêm hôm đó, chẳng còn đứa nào còn nổi cánh tay bên phải. Ai cũng biết người ta trộm cánh tay đó làm gì rồi. Họ cuốn chúng lại trong chiếu, định thiêu nhưng rồi không hiểu sao, họ bọc ba đứa làm một, đào một cái hố không vuông góc cạnh chôn dưới bụi chuối.
Cuối cùng Mai cũng đến được tổ ấm của mình. Ngôi mộ rộng rãi của ông Nguyễn Văn Tiến, sinh năm 1900, nguyên quán Hà Nam Ninh, tạ thế 2000. Một con người sống được tròn một trăm tuổi, sống trọn một thế kỷ, thật đáng kính, thật vĩ đại. Nhưng nghe đâu, thân nhân họ khai man cho oách mà thôi. Ngôi mộ ông Nguyễn Văn Tiến là nơi ở của bốn anh em họ, nó chẳng kém nguy nga như cái lăng là bao. Hai thằng anh bày cho thằng út đuổi con Thúy đi, nói không có anh nó ở đây, anh nó đi bia ôm rồi. Con Thúy khóc. Đồ đĩ. Đồ si đa. Con đĩ, biến. Làm đĩ thì biến.
***
Mai ôm bụng đi một mạch, quên cả đau đớn. Như có bóng người đang đuổi theo, mặt nó bơ phờ xanh lè. Nó nằm xạp xuống ngôi miếu, xoa xoa bụng, xoa xoa đùi, túm tóc, rặn mấy cái thì đứa con trai tọt ra. Mai ngất đi vì đứa con của mình, nó có hai cái răng nanh, trời ơi chết tui. Không biết thằng Hai sẽ làm gì với đứa con mặt quỷ này. Đêm hôm kia Mai nằm mơ và kể lại với Hai nghe, sáng hắn bỏ đi uống rượu, giờ vẫn chưa về. Đã yêu nhau đến mức sinh con mà lúc nào nó cũng buồn, thậm chí là chỉ có hai đứa, nó miễn cưỡng trao cho Hai những lời tục tĩu ngòn ngọt. Nước mắt cứ rơi, ướt hết cả mặt Hai. Mỗi lần như thế, Hai văng ra những tiếng chửi thề lạnh đanh đanh, con chó này, con mẹ này, … chẳng có gì đáng tiếc, cũng chẳng có gì là hy sinh vì tình yêu. Đó chỉ là sự vui vẻ duy nhất của thận phận hắn, không, chỉ là số phận thôi. Nhắc đến thân phận, Mai càng yêu hắn hơn, như rẻ rúng mình vậy. Thân phận mình có kém gì con người kia đâu. Cả Mai và Hai đã nghĩ đến lúc phải đón nhận món quà khuyến mại này, đứa con có khuôn mặt của quỷ. Không sớm thì muộn. Vậy mà hôm qua nghe vài câu hắn đã bỏ đi. Đứa bé sẽ hấp cái bệnh ho lao phổi, làm sao đây, nó thở khò khè. Nó sẽ chết, rồi chôn dưới gốc chuối sao! Nó cũng lấy những ngôi mộ làm giường ngủ và ăn những thức ăn người sống dành cho người chết. Không biết tiếng khóc của nó làm khu nghĩa địa này có sự sống hay chúng cộng thêm vào sự chết chóc, Mai ngu quá, tự dưng sinh nó ra, vào cái buổi chẳng có gì thuận tiện, cái buổi chẳng cần thiết lắm. Mai nuốt nước mắt, cởi bỏ lần lượt những cúc áo trên mình. Lần này cũng vậy, không cần đợi chờ, hai bàn tay của Hai lấn lướt trên cơ thể Mai như một con rắn, trong đêm tối, chẳng còn rõ một hình hài nào, chẳng còn nhan sắc, chẳng có hương thơm hay mái tóc rối của Mai. Hai nói, chỉ ngửi thấy mùi nhang và xác người đang phân hủy mà thôi. Chả có con khỉ khô nào cả. Mai chỉ biết nuốt nước miếng chịu đựng lời tục tằn. Thấy lợm giọng, thấy trong miệng mùi sặc lên mùi xác người, hàm răng của Hai, đầu lưỡi khua khoắng trong miệng chẳng thua những miếng thịt bã bượi nhớp nháp. Hai nói, cười lên em, lúc nào cũng khóc, chán bỏ mẹ. Mày bị điên à. Mai khóc rin rít trong cổ họng như mèo con. Mước mắt ướt đẫm cả tóc, tràn xuống tai. Hắn hét to, hắn cười vang, hắn xoay xoay thân thể gầy mòn của Mai. Hắn im lặng. Xong rồi. Về thôi. Tiếng ếch nhái, tiếng chó con tru tréo. Đứa bé này được sinh ra từ đó, trên ngôi mộ kia, ngôi mộ kia, con đường mòn kia, những lối đi chỉ có vữa vụn và cả rắn rến. Có lẽ lúc này hắn thấy Mai đẹp hơn. Vì một chút ánh trăng. Một chút sương, hơi lạnh, Mai cần hắn ôm vào lòng, đôi môi hắn sẽ lau những giọt nước mắt trên má. Mong sao hắn thấy hắn cần ôm Mai vào lòng. Thân thể Mai như bị xâu xé, rách rưới bởi ngọn đèn kê bên cạnh bình hoa cúc rỉ rả những giọt ánh sáng yếu ớt.
***
Mai bế con gượng ép, mắc cỡ, bối rối, cái kiểu muốn vứt đi cho rồi. Nhưng nó đã sinh ra rồi Mai ơi. Mai lại khóc, cái kết bi thảm quá. Đứa bé đỏ hỏn dính với dây rốn lòng thòng. Mai cắn nhẹ lên nó. Nhổ nước bọt ra đất. Chẳng ai giúp Mai một tay đưa dẫn đứa bé ra đời.
Kiểu gì nó cũng mọc một cái đuôi cho mà xem, hai đứa em của Hai vừa nói vừa nhún vai, sợ sệt. Có thằng Út là không nói gì. Từ ngày con Mai sinh con, hai đứa chẳng màng đến những chuyện cơm gạo, đề đóm, cạo gió giác hơi nữa. Cứ như những thứ đó là vô bổ. Mai đi ngang qua ngôi mộ Nguyễn Văn Tiến. Nó giống khỉ lắm. Cái mặt thì dài. Vạch quần ra sao cũng thấy nó mọc đuôi cho mà xem. Là khỉ? Nó giống khỉ. Thì người ta vẫn luôn chối bỏ tổ tiên là người đấy thôi. Tổ tiên của người có khi không là người mà. Nó không phải là con khỉ, mà là con ma mày ạ. Nó sẽ mang tội tổ tông. Làm sao tẩy được? Bằng nước tẩy zavel. Hay Super cleanner. Nó còn nhỏ. Da nó sẽ cháy, sẽ dộp phồng, nó khóc ré lên, viêm họng, viêm phổi cho đến chết thì thôi. Mai mong cho nó chết, càng sớm càng tốt. Mai vứt đứa con đang bế trên tay xuống đất. Thằng bé dãy dụa khóc. Nó rơi xuống đất, chắc đau lắm, gai cào mặt đầy máu. Những con kiến tinh ranh đánh hơi, đang đến cấu xé. Kiến. Kiến. Mai bế con lên, đi tìm Hai. Trời, sao nó đã vội làm mẹ, nó chẳng biết làm sao cho đứa bé bú. Nó chẳng dám vạch vú ra. Chắc nó đói. Bú này, Mai nhìn xung quanh, tay nhẹ nâng con. Mồ hôi, sữa chảy ướt cả áo. Đứa bé ngồm ngoàm bú, thở ừng ực, hai tay bấu áo mẹ thật chặt.
***
Thằng Hai để râu xồm xàm, thằng Ba bắt chước. Thằng kia chưa có râu chứ có nó cũng để luôn. Đứa nào đứa đó mặt mũi râu ria như ông cụ, mà cái mặt thì nhỏ tí, lông mày dính nhau hình chữ X, tai vểnh vểnh, nhìn gớm. Nói đi cắt tóc thì đùng một cái, trưa về hai cái đầu láng bóng. Hai đứa nói sẽ hù con Mai cho sợ chết thì thôi. Nhất là thằng mọc đuôi.
Tám ngày không gặp, thằng Hai đi đánh bài với mấy con mẹ sề. Đem một sấp tiền cười khà khà. Nôn gặp gặp chồng, gặp được thì xỉu, thằng Hai nói chồng mày chứ là ma hay sao mà xỉu. Đồ điên!
Hắn nhìn đứa bé. Giống mình như đúc. Đẻ được thằng cu nhìn thông minh đẹp trai như mình vậy.
Hai tuần rồi, vẫn chưa thấy thằng bé mọc đuôi. Cái đầu dài qúa, nó cứ lệch lệch sao sao, cái cổ cũng dài, chân tay loèo khoèo như người già. Lâu lắm rồi đứa bé không khóc, chắc nó vui lắm. Nó cười cả ngày.
Thằng Hai và con Thúy đã từng làm những chuyện đồi bại đó, ở trên ngôi mộ kia, Mai bắt gặp nhưng biết làm sao. Trong đầu nó chỉ nghĩ một điều là sao ngày hôm đó, nó lại bế con đi tìm hắn làm gì. Thằng bé không đáng phải thấy những điều tởm lợm kia thì hơn. Mà con Thúy, sao nó ngu vậy, chẳng biết chống cự, chẳng thèm chống cự. Mai hất đứa bé lên cao một chút, nó cười, nó không biết nên nó cười. Chỉ có khi sinh ra mới nghe nó khóc, cả lần Mai vứt nó xuống đất nữa. Cười hoài vậy con, Mai thấy lo quá.
Sáng sớm, bà Thắm nói, chồng mày cưỡng hiếp con người ta. Mai im, nói xuỵt xuỵt, hắn giết đó, hắn nói sẽ kiếm một miếng giẻ bịt miệng mụ lại, còn không thì bịt tai mình. Để thanh cao hơn. Nhưng dù sao bà Thắm cũng là mẹ con Thúy. Mặc kệ, Hai nói, không lẽ bà chưa từng lăn lộn đú đởn một lần nào sao. Tao sẽ oán cả dòng họ mày, sáng hôm sau, bà ngợp tim, tắt thở, chết. Con Thúy xé cái áo trắng cột lên đầu nó. Rồi lấy mấy cây hương vái vái lạy lạy. Nó đấm mạnh hai tay xuống đất, nhưng nó không khóc được.
Cái sự chết với những con người này dường như không bao giờ được một phút lựa chọn, được một phút chuẩn bị. Đám tang của những con người này cũng vậy. Họ chẳng cần khai tử, chẳng cần phúng điếu, chẳng cần khóc than.
Chắc mẹ nó chẳng oán trách nó đâu, lòng mẹ bao la lắm, nó lại tìm đến thằng kia cho mà xem. Mai chạy vội vã, khóc thút thít. Đứa con thì cười khà khà. Nó chỉ làm Mai thêm bực bội. Mẹ nó khóc mà nó cứ cười, khóc càng lớn, nó càng cười lớn. Sáng chẳng buồn cho nó bú, hai vú Mai cương lên, ướt cả áo. Mai chẳng buồn đứng lại. Thằng con của Mai cười khanh khách, nhăn cả mặt. Cái mồm nó thật xấu. Nhìn hai cái răng, Mai sợ quá, muốn gì đây, Mai vỗ mạnh vào mông nó, nó nhìn Mai cười, muốn bú hả con.
***
Sao họ lại xuất hiện trước mặt Mai thế này. Ngôi mộ mới đắp hôm qua. Mai đã cố đi lối khác để không bắt gặp. Hắn chúi người về phía Thúy, hai tay hắn lần mò nhăn nhúm lần áo. Hai bóng người vừa đi vừa mơn trớn. Thúy ngã xuống đất. Không chống cự.
Lần này thì bỏ đi, vợ tao đến. Bầu với bí chỉ nặng nề. Điên khùng. Thời buổi bây giờ có gì đâu mà phải ham con. Không đẻ lần này thì lần khác. Đây không thích cái kiểu e ấp giấu diếm như vậy đâu. Như con điên. Ăn với mặc. Cả chục cái cúc áo. Mày kiếm đâu cái áo mà hay vậy?
Con mèo to như con cáo ngồi trên mộ. Chưa kịp ngoeo ngoeo một tiếng, thì nằm vật xuống đành đạch, hắn cầm chắc sợi giây. Thúy nhìn lên, thấy Mai đang khóc. Ba cái trò câu mèo câu chó thấy chán.
Hai hất mạnh sườn con mụ đàn bà hắn vẫn gọi là con điên ra. Cả Mai, không chừa một ai cũng là con điên mà thôi. Suýt thì Thúy ngã, kêu một tiếng á thì hắn quát câm mồm.
Thúy im thin thít.
Hắn biết Mai đến. Mai bỏ đi. Đứa trẻ lại cười. Tức quá, Mai phát cho nó một cái thật đau vào mông. Đứa bé cười lớn hơn.
Cái chuyện ăn nằm với nhau trên mồ mả người chết không còn xa lạ, không còn đưa ra đàm tiếu.
***
Thằng Tư hí hửng bước ra khỏi nghĩa địa. Xem phim. Nó chẳng xa lạ gì bàn phím trên máy tính. Với nó thì cuộc đời nó, điều may mắn nhất là biết chữ. Biết chữ để lên mạng tra cứu thông tin. Nó nói chuyện như mình là kẻ có học. Từ khóa quan trọng nhất của nó là ba chữ “XXX”, chỉ cần ba chữ đó mà thôi. Nó chỉ thích xem ảnh những cô gái tóc tai lù xù bò toài đủ mọi tư thế. Những bộ phim nó xem chỉ có những cô gái như vậy. Đối với nó, cái đó vô cùng bí mật và hay ho. Với mười ngàn đồng, nó sẽ ngồi được ba giờ đồng hồ.
Mới ngày nào nó nói, lâu lâu lại ước có tiền mua máy vi tính. Buồn cười, nếu đem cái máy tính đặt lên mộ mà xem thì vui lắm. Vậy mà nó đã ho khù khụ hai tháng rồi. Lao phổi. Con Thúy cũng vậy. Nhìn họ thương quá!
Tư chết. Trưa nắng. Mới chết hôm qua, mấy tiếng đồng hồ vậy mà đã nghe mùi ươn. Cả tuần nay nó có tắm đâu. Không có một giọt mưa. Nước phèn tanh như máu, nó nhất định không tắm mà đợi mưa. Những con chí đực trốn chạy khỏi thi thể lạnh ngắt. Chúng lúc nhúc bám cổ áo thun đà đà. Mỗi bước chuyển động thể hiện sự dư thừa. Chẳng bù cho người chết. Đầu nó như muốn tróc hết da ra vì sài mụt, tay chân thì ghẻ lở. Chỉ có trời mới cứu được nó, lúc này, nó chết rồi, đừng hy vọng gì, vậy mà Thúy vẫn nắm tay nó, mong sao nó ấm hơn một chút. Thúy gọi Mai lại gần, nói ngồi với nó một chút đi Mai. Sợ mình bất động, Thúy đưa tay cào cào lên má, lên tay. Cái bụng Thúy đã trương lên dần, đi lại, đứng ngồi khó khăn.
Đám tang không có hòm phúng điếu, không có tiếng khóc. Thằng cháu thì cười khanh khách trên tay mẹ nó.
Tiếng còi, tiếng trống, tiếng nhạc, tiếng nói cười, tiếng khóc đang đến gần. Có đám ma. Chẳng ai hào hứng. Nhà này cũng đang đám ma đây. Tiếng còi trống đứa tang nhộn nhip, nó làm cho Thúy điên tiết thêm, chẳng bù cho thằng Tư.
Nghe tiếng MC nói đây là tiết mục mong đợi nhất, thằng út nhảy phắt ra xem. Khách đưa tang, ai cũng hiếu khách, trao cho nhau những nụ cười tươi vui. Ai cũng phóng khoáng. Họ rút trong ví ra những đồng polime và thẳng đút vào ngực những vũ công xinh đẹp. Cứ mỗi lần như thế, cô vũ công lại kéo áo ra một chút xíu để lộ bộ ngực chịu đầu tư và chịu cống hiến. Cô vũ công nói nghỉ giải lao hai phút để trang điểm lại. Cô vũ công quay lại sàn diễn, cống hiến những mục còn lại cho khán giả. Tiếng vỗ tay, huýt sáo như khuấy động cả khu nghĩa địa.
Nghe đâu thằng này khá lắm, hắn đích thân mua lấy cho mình một chiếc quan tài thật xứng với địa vị của mình. Tức là, hắn vẫn còn hoài niệm về cái chức danh mà ai ai cũng nói vang bóng một thời ấy.
Nói điên mới sắm cái hòm như vậy, nhưng giờ thì không. Đường nào không chết, chết một cách cho oách không được sao. Dầu gì cũng đã chia một phần tư tài sản cho mấy con vợ mắc dịch chỉ biết tiền mà không biết tình. Đứa nào đứa nấy phủi đít quần ra đi, lắc đầu nguầy nguậy. Mày chó má với tao tao chó má lại, hắn đem hai phần tư cho trẻ em SOS, chỉ để lại cho mình một cái đám tang thật xứng tầm mà thôi. Ông T. hồi còn sống cũng hay đi viếng mộ mình. Ông xây sẵn, tự ông thiết kế lấy. Thỉnh thoảng bắt gặp Mai, ông ta vui lắm. Cứ bám lấy nó mà nói chuyện liên hồi. Kể ra thì ông ta không hạnh phúc lắm. Chỉ được mỗi cái nhiều tiền mà thôi. Cái miếng đất ông ta mua, bình thường chia ra được hai mươi phần mộ người lớn. Nói ham sống thì không đúng, nhưng chết thì sợ thật, chẳng biết lúc đó còn ai thèm quan tâm đến mình. Nên cứ làm cho mình một cái đám tang thật lớn, để đời cháu ạ. Chỉ đợi ngày chui vào ngôi nhà mới nữa thôi. Mai sợ lắm, đang bụng mang dạ chửa mà tiếp xúc với người sắp chết tới nơi. Ông ta biết lắm món nên ngôi mộ cũng lắm món, có cờ tướng, cờ vua, phòng đọc sách, hòn non bộ, hát hò văn nghệ, …
Cái ngày ông ta nằm trong tòa nhà kia diễn ra đúng như lời ông ta nói, nên Mai chả buồn nhìn ngắm đoàn người đưa ma, nhạc nhẽo cũng vậy. Cái đám tang quá sức là phong cách. Mấy con Pêđê đó sao mà chuyên nghiệp và nhiệt tình. Những Pêđê say mềm nhưng vẫn còn khát khao được hát, cống hiến hết mình. Tội nghiệp. Họ lấy tiền ra bo. Pêđê xúc động cám ơn, khóc, xé mảnh vải trên người lau nước mắt. Hai lối đi mấy chục lẵng hoa tươi rộn rịp khoe sắc rộn ràng.
Chỉ mấy tiếng nữa, thằng Tư sẽ không còn ở với họ nữa. Họ sẽ chôn nó như thế nào? Hôm nay, thấy thằng Hai buồn. Mai và Thúy không còn e dè nhìn nhau nữa. Nhưng cứ nhìn thấy Hai là hai đứa sờ sợ, rụt rè.
Họ chẳng có một giấy tờ gì chứng minh họ là những con người bình thường, như bao con người bình thường khác. Họ như những nụ mầm được mọc lên từ đất, từ đá, từ bụi gai. Chỉ vậy thôi. Lay lắt. Chẳng có một tờ khai sinh. Rồi chết đi, chẳng có một tờ khai tử nào cả
***
Kết:
Đối với những người sống bị gọi là ăn bám đó:
Họ chẳng có một giấy tờ gì chứng minh họ là những con người bình thường, như bao con người bình thường khác. Họ như những nụ mầm được mọc lên từ đất, từ đá, từ bụi gai. Chỉ vậy thôi. Lay lắt. Chẳng có một tờ khai sinh. Rồi chết đi, chẳng có một tờ khai tử nào cả.
Bài phóng sự của tôi sẽ chẳng được đăng, cứ nghĩ vậy, nhưng cuối cùng, trưởng ban đồng ý, chỉ có điều sếp cắt đi đôi chỗ, cho nó tươi sáng. Tôi thấy vui vui. Có lẽ vì mới tốt nghiệp, nên tôi nhìn mọi thứ dữ dội và u tối quá. Cuộc sống mà, ai cũng có một số phận rồi.
Tôi đọc một lá thư email của một đưa bạn gửi như thế này:
Bình tĩnh nhé! Đừng xúc động.
Bảy giờ sáng.
Tháng tết. Mùi chết chóc nhuốm cả phố nghẹt thở. Ai cũng phải mang khẩu trang ra đường. Có người đi đưa tang về, mấy ngày sau thì chết. Lúc liệm, mới biết sau lưng có một vết đen, như vết chàm. Quá kinh khủng. Cả thành phố như bừng tỉnh bởi tiếng nhạc đưa tang. Hôm nay là chủ nhật, chẳng ai đi làm. Thế mà họ lại dậy sớm hơn mọi khi. Đám tang này nhất định phải chiêm ngưỡng, bạn ạ. Còn trại hòm, biết họ vui thế nào rồi? Lão bán được bảy cái hòm. Toàn bọn nhà giàu chết. Suýt chút không đủ xe tang để phục vụ người chết. Nói làm nghề bán ao quan thất đức. Nhưng nếu ai cũng sợ thất đức thì có ai chôn cất cho người chết. Lão được xem là người bán hòm cuối cùng của dòng họ. Bảy mươi ba tuổi mà không có nổi một đứa con. Cứ như lời nguyền, nghề này sẽ mạt, sẽ tàn lụi. Người ta phê phán, người ta tự coi mình mang một sứ mệnh to tát. Lão thắp nhang, vái lạy từ nãy giờ, vẫn chưa chán, hôm nay ngày 16, lão đốt phong long cúng cô hồn, mong sao chiều nay có người đến mua hòm. Phật thì hắn không tin lắm, may ra có ông địa, nhưng hắn chẳng làm nổi cái bàn thờ ra trò cho ông địa. Bàn thờ gì, lúc nào cũng ám khói thuốc lá, hoa héo khô, buồn rượi.
Khách mới nhất chẳng như cái bà kia chết hồi tháng hai năm ngoái. Khi còn sống bà nói sẽ chẳng đem theo một chút gì xuống mồ, vậy mà lúc chết con cháu bà chôn không biết bao nhiêu của nả để tỏ lòng biết ơn và hiếu thảo. Theo chúng, đó là lòng tri ân sâu sắc, lòng hiếu thảo chân thành, cái văn tế dài tám tiếng đồng hồ cũng chỉ nói lên lòng tri ân sâu sắc, lòng hiếu thảo chân thành. Khổ nỗi, cái ông quỷ già đó đọc lâu quá làm bọn trẻ ngủ hết. Dám nói dám làm.
Tuổi thọ được nâng cao hơn. Người chết vẫn cứ tăng lên. Chết bởi nạn dịch gì gì đó (mình không biết, mình thấy thắc mắc lắm). Chết bởi tuổi già. Rồi rất nhiều người trẻ chết. Nghĩa trang thành phố đã mua thêm một miếng đất. Rồi lại một miếng nữa. Nó có tên KN1, rồi KN2, KN3, vậy mà vẫn không đủ chỗ chôn người. Những lò thiêu cũng mở rộng. Lúc tuyển nhân sự, ai cũng được hỏi, có biết uống rượu không. Vì nếu không có rượu, họ không bao giờ làm việc được. Nhân viên ai cũng uống rượu và làm việc trong lúc say, như tăng thêm ý chí, can đảm. Tửu lượng họ mỗi ngày một tăng.
Chuyện còn dài. Xong việc mình về, nói chuyện vui lắm.
P.s: Thật sự, lúc này, mình thấy mệt mỏi và nhức đầu lắm. Và sợ chết nữa.
Nhớ!
Sài Gòn 2011
K.N