Một chiếc khăn voan trắng vắt qua núi. Tôi với tay quàng lên cổ nàng và cất lời ca Nessun Dorma. Pavarotti. Pavarotti. Pavarotti. Tôi bắt chước cái giọng tennor đầy mê hoặc của chàng. Rừng cây cúi rạp, chim muông dính chặt trên cành, cá ngừng quẩy đuôi dưới nước. Thấy không, Turandot của anh. Em đã tìm ra anh hay anh đã tìm ra em hả cô công chúa bé bỏng. Chiếc khăn voan quấn chặt tóc nàng với những âm ba Nessun Dorma. Nessun Dorma, chẳng phải nàng đã rống riếng điên cuồng trong đêm không ai được phép ngủ ư? Không ai được phép ngủ thì hãy hát thôi! Tôi rướn cổ về phía núi xa như con gà trống tơ dồn hết sức bình sinh cho lời ca mỏng mảnh.
Chúng mình không được phép ngủ. KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP NGỦ. Nàng dựa vào ban công và nghe tôi hát. Những sợi lông măng của nàng dựng lên, thẳng thắp, làm cả chiếc váy dài như động đậy bởi một làn sóng chông. Cái giọng tennor của tôi ngày một vút cao, lên ba trăm nghìn kilomet chạm phải mặt trăng và rớt xuống tận thẳm cùng của chiếc lõi luôn bỏng rực của địa cầu. Âm thanh ấy bỗng dừng lại khi một tiếng toẹt như vải xé cắt ngang lời ca tình tứ. Toẹttttt. Âm thanh cứa vào màng nhĩ tôi đau nhói. Một bàn tay mát lạnh nâng cằm tôi lên. Này, Calaf, chàng thấy không? Một thảm da nuột nà phô ra trước mắt tôi. Khốn kiếp! Chàng có muốn ăn em không? Tôi gật gật đầu. Vậy nhé, chỉ ba câu hỏi thôi, ba câu của Turandot là em, chàng có thích trả lời không? Tôi đương nhiên sẽ gật đầu. Nhưng mà em, mình không phải là diễn viên chính cho Trương Nghệ Mưu với vở kịch chết tiệt của hắn ở Bắc Kinh chứ. Không. Chúng ta không diễn và em sẽ hỏi nhé.
Một cơn mưa rào dữ dội tràn về thung lũng với tiếng gió rít đầy cuồng nộ. Mưa rào rạt buông mình trên mái. Tôi thấy mình trống rỗng và rạo rực. Nàng sẽ lạnh lắm trước cơn mưa tráo trở kia. Này mưa, mày có biết Turandot không hả, hãy im lặng để nghe nàng hỏi. Nào!
Nàng hé môi và thốt lên câu hỏi đầu tiên: “Cái gì sinh ra vào mỗi buổi tối và chết vào lúc bình minh?”. Tôi xoa đầu và cần thiết cất thêm lần nữa cái giọng tennor quỷ quái ấy. Không đừng hát nữa. Nàng yêu cầu. Em sẽ sưng phổi mất nếu như anh không vượt qua các câu hỏi của Turandot. Anh hy vọng là anh đã có câu trả lời rồi. Gì cơ? Anh hy vọng là làn nước nóng, chiếc chăn bông và giường chiếu đang chờ chúng ta. Gì cơ? Anh nói rồi mà, anh chỉ muốn thế? Em làm ơn dừng cái trò vớ vẩn này đi. Không bao giờ, đừng hòng đụng vào tôi nếu như anh chỉ là thằng óc đậu. Trả lời đi. Nàng tru lên như một con sói. Rõ ràng là nàng không yếu đuối và đời nào chịu để cái chứng sưng phổi nó bu vào ngực nàng. Tôi vẫn thôi chưa hết cái ý nghĩ sẽ vực nàng ra đất. Anh hy vọng? Gì cơ? Anh… Câu trả lời cơ? Hy vọng… anh chỉ nói thế. Vì cái gì? Anh hy vọng. Chính em. Xem như anh trả lời tạm đúng đi. Chỉ chờ có thế Tôi chạy tới xé toạt mảnh vải còn lại đang che bầu ngực trên cơ thể nàng. Em sẽ lạnh đấy nếu không có anh.
Nàng không nói gì. Câu thứ hai nhé.
“Cái gì ánh lên lung linh màu đỏ và ấm áp như lửa nhưng không phải lửa?”. Gì gì chứ. Lung linh. Màu đỏ. Ấm áp. Lửa. Không phải lửa. Em đang nói về cái bộ bikini đỏ rực mà anh tặng em tháng trước đó hử. Không. Nếu anh trả lời sai anh sẽ bị hành hình đấy. Turandot chẳng phải làm thế với bọn không có óc não sao. Tôi cười hề hề, em hành hình anh, bằng cái gì nào. Nàng mở cái remote kéo dịch chiếc giường qua, đằng sau là ba con dê đầu chó rớt nước dãi gầm gừ. Em chỉ cần bấm một nút nữa thôi là anh mất toi củ giống đấy. Nhé! Ôi khiếp chưa, còn muốn anh mất toi nữa. Tôi nói với giọng tennor và từ từ cởi bỏ quần áo. Nghe này, anh đã tự do rồi đấy. Không. Trả lời đi. Lung linh. Màu đỏ. Ấm áp. Lửa. Không phải lửa. Em là lửa của anh. Nàng tỏ vẻ thất thần. Nàng nói, anh biến đi.
Tôi lẩm bẩm. Lung linh. Màu đỏ. Ấm áp. Lửa. Không phải lửa. Tôi lấy con dao gọt hoa quả rạch những vết lên tay trái mình như mỗi khi chán đời. Máu loang ra thảm. Tôi xâm xẩm mặt mày như đâm đầu vào núi đá. Nàng đứng nhìn, không nói năng. Tôi muốn điên lên, vung vẩy cánh tay máu dây lên mặt nàng, vung vãi ra khắp phòng. Ba con dê đầu chó thè lưỡi liếm ngon lành. Máu. Tôi cười. Nàng nói, em không muốn phải thấy anh như thế này nữa. Đúng chứ. Đúng.
Câu hỏi cuối cùng nhé. Và em sẽ lấy anh làm chồng.
“Cái gì giống như băng nhưng nó vẫn cháy?”
Tôi ngồi bệt xuống đất lạnh buốt. Nàng vẫn đứng giữa phóng với thân hình nóng bỏng làm tôi tốn cả khối củi để đốt trong mắt mình. Nhưng tôi cảm thấy buồn nôn trước tấm drap giường lấm tấm máu. Tôi không thể ôm nằng nằm lên đó.
“Cái gì giống như băng nhưng nó vẫn cháy?”, nàng nhẹ nhàng nhắc lại.
Tôi muốn lồng lên. Những con dê đầu chó trong củi thòm thèm nhìn cánh tay loam lem máu, lại nhìn cái củ giống chỉ thiêng của tôi như bọn nó chỉ sinh ra để thèm cái thứ chết tiệt này.
Em, Turandot khốn kiếp của anh! Câu trả lời của anh đó. Em, Turandot khốn kiếp của anh! Và bây giờ hãy nằm lên giường đi và kêu lũ chó đẻ kia ra mà liếm sạch thứ máu chết tiệt đêm nay.
Tôi vừa nói xong câu đó thì bao nhiêu ruột gàn tràn dâng tới cổ. Nàng cũng vậy. Chúng tôi ôm nhau nôn thốc nôn tháo. Và nàng nhanh tay bấm remote để lũ dê đầu chó đang đói rã ra dọn sạch.
Khi nôn xong, Tôi đứng lên vuốt cổ để những lời ca tennor nhảy nhót ra khỏi cuống họng:
Ôi những chiếc khăn nhuốm máu đồng trinh em mấy bận.
Đây thịt xương ta mốc meo treo suốt mùa hoang tức mật
KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP NGỦ
…
Rõ ràng là không ai có thể ngủ được khi đã nôn những giấc mơ của mình xuống nền đất nhầy nhụa.
Tôi nắm tay nàng. Nàng dắt ba con dê đầu chó theo sau. Rồi tất cả chúng tôi chạy ù vào khu rừng run rẩy sau mưa và lấm tấm trăng.