Rướn mình bay
khoảnh khắc của thượng tầng ký ức
cánh cửa mở đêm hoang thị địa đàng
Con lạc đà gánh nặng hoang vu
đói và khát
cô đơn mọc khối u trên lưng
cái nhìn thăm thẳm sa mạc bụi mù
trốn vào đâu trần thế, những ai oán
Ơi bóng tối không biết tại sao mình tối
em, không biết tại sao em
đêm
gió qua truông đời lỏng lẻo
em không hiểu tại sao trái đất chiếm ba phần nước
mắt
lịch sột soạt rơi chiêm bao lạnh
lưng bướng bỉnh đau khối u lạc đà
dòng sông cát vàng óng
còng lưng – gục đầu – đi
.