em hỏi tôi làm gì để mùa xuân vui
thành thật trả lời em rằng tôi chả biết làm gì
nếu có thể
tôi
làm thinh con mắt
làm tình
thế nào để không chết sức
em không nói gì
làm tôi hớ miệng
tôi hỏi em
làm gì để mùa xuân vui
em làm thinh
sợ nói điều hớ miệng giống tôi
im lặng
dưới vòm cây
im lặng
giọt nước mắt
giống những người mang tên mình đi trả nợ
tôi thương em
người đàn bà không dám gắn đôi mắt vào phiên chợ tết
trượt hơi thở dài trên đường về
trời ơi
tôi thương những người sống cùng những người biết tạo ra thảm kịch
đồng tiền độc bá . . .
nhưng em ạ
mình vẫn còn được ngồi đây
dưới vòm lá
xê dịch nắng
xê dịch mưa
trú thân cùng kẽ hở đời
nhìn con đường
ngày hết nắng liệm xác ngày
tái sinh
thời gian ủ rục cánh hoa
20/01/2011
.