Mấy năm đủ quen mùi lính thủy
mùi bùn non, cây đước cây tràm…
Mấy năm xuôi ngược vùng Ông Đốc
căn cứ buồn hiu giữa Nam Căn.
Đủ quen mùi rượu đế Cà Mâu
xi.-ngo.t-xi.-cay nói năng phây phả.
Đã gặp qua nhiều tay lãng tử
giữa thanh xuân dựng ngược tóc râu.
Sáng xuôi tàu qua kênh Cái Nháp
chiều ngược về bến quận Đầm Dơị
Hàng dừa nước nhìn nhau ngơ ngác
núi sông buồn, thương nhớ cũng chơi vơi!
Lính xa nhà, mượn rượu nhớ khơi khơi
đêm pháo kích. Quen rồi, không núp.
Cô gái quê nước da màu đất
tai đeo tằm cười nói buông lơi…
Đêm thở dài trên sông Cái Lớn
tiếng dân chài kéo lưới lê thê!
Tôm cá cuồng chân không lốí trốn
đám thủy lôi ngấp nghé cửa Bồ Đề.
Lên cạ Tàu uống no dầu cặn
chú lính vô tư mặc giáp dàỵ
(Thánh Tổ khi xưa không súng đạn
ba thước gươm đủ tỏ một râu mày!)…
Đức Phổ
Sàigòn, 1972