Tôi tàn bạo xác thân tôi
Và tàn bạo với đôi môi của mình
Tàn bạo với hệ thần kinh
Quá tàn bạo với cuộc tình tôi yêu
Tàn bạo hơn những gã liều
Đường gân, thớ thịt . . . (phải chiều ý thôi)
Cơn tàn bạo vã mồ hôi . . .
Tôi phơi thân phận trong ngôi mộ buồn!
Mây nghiêng vạt nắng khuyết trời
Tình nghiêng vạt nhớ khuyết đời anh thôi
Đơn lẻ sống, yêu đơn côi
Chưa về đất đã mắt môi trụi trần.
Có con đường đợ bước chân
Ai qua phủi bụi chẳng trân trọng, đường?
Lỡ lầm mẫn một mùi hương
Mười đời sau biết đáng thương nhất, mình
Vòng tay ôm chệch chữ tình
Tái sinh mười kiếp
lặng thinh nửa đời
Âm thầm tách khỏi cuộc chơi
Người quen nhoẻn miệng
đáng đời mi chưa.
.