Cái bàn vuông và cái bàn tròn
Trông như gỗ
Nhưng không phải gỗ.
Bàn vuông
Công việc dàn đều ra bốn phía
Bàn tròn
Việc công khoanh lại đường cong.
Người thật thà ngồi lỳ bàn vuông
Kẻ khôn ranh dời sang bàn tròn
Ngăn kéo bàn vuông có cái thước kẻ
Ô kéo bàn tròn phong bì chứa tờ pô-li-me.
Cái bàn vuông và cái bàn tròn
Trông như gỗ
Nhưng tại sao cứ phải là gỗ?
Có một thời các cụ nhà ta
Xem con người như soi trứng gà
Cho ấp thì nở
Không ưng thì om cho ung ra
Con người đâu có phải là gà
Mỗi người là một hành tinh bé nhỏ
Tự tìm ra chỗ đứng của mình
Và tạo nên vũ trụ.
Có một thời
Con trai để tóc dài là xấu
Con gái tô má hồng là dâm
Nhìn người nước ngoài như gián điệp
Và văn nghệ sỹ kia đều có vấn đề.
Con người đâu phải là viên gạch
Cùng đúc một khuôn, cùng xếp một kiểu
Cũng không phải chế tạo như rô-bốt
Cùng nghĩ một kiểu, cùng nói một điều
Người ta tự biết lam làm và hò hát.
Bây giờ
Thanh niên cắt đầu trọc
Con gái tô môi, kẻ mi, vẽ cả móng chân
Làm ăn với nước ngoài là sành điệu
Văn nghệ sỹ cười cười, nom điêu điêu.
Hết thời này, qua thời khác
Bằng những cuộc cách mạng
Chảy máu và đổ trí não, mồ hôi.
Thời thế…
.