Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Tấm Ảnh Trên Tường

0 bình luận ♦ 1.05.2026

1.
Bài luận văn tả bố

Bố tôi trồng hoa. Cả cái làng chài chỉ nhà tôi có một cái cổng kết bằng hoa giấy, và một lối đi trải sỏi dẫn từ cổng vào tận cửa nhà, hai bên có những bụi hoa mười giờ. Ở một nơi thừa thãi gió biển và cát nóng, nhưng thiếu thốn mọi thứ, thì hoa là thứ xa xỉ. Cái đẹp không được ưu tiên như miếng ăn hàng ngày.

Bố tôi hay cười. Bố là người cha dễ tính nhất thế giới. Ông cười suốt. Một nụ cười thầm lặng và bí hiểm. Ngay cả khi hàng xóm đến mách mẹ, là tôi đã nghịch ngợm những trò dại dột, thì ông cũng chỉ cười. Có điều nụ cười không đúng lúc của ông đã được mẹ tôi khéo léo che dấu, nên không ai nhận ra.

Bố tôi vô tư. Mọi việc trong nhà đều do mẹ quán xuyến. Ngày đầu tiên tôi đi học, mẹ dẫn tôi đến trường. Ngày tôi lấy vợ, không hình chụp nào có mặt bố. Lần mẹ bệnh nặng, xém chết, cũng chỉ có mình tôi ngồi bên cạnh bà cả đêm. Bố, gần như vô hình trong cuộc sống của mẹ con tôi.

Bố tôi trên tường. Từ khi có trí nhớ, tôi đã thấy ông ở đó, trên tường. Ông chẳng làm gì, chẳng nói gì. Chỉ cười.

Đấy, bố đấy. Một bức ảnh chân dung đen trắng đã ngả màu: một người đàn ông có nụ cười bí ẩn.

Mẹ kể là bố đã mất khi tôi chưa ra đời.

2.
Đêm tháng Bảy

Uyển mở ngăn kéo bàn viết của tôi, không quay lại, hỏi:

“Anh hút thuốc à?”

“Không.”

Đêm tháng bảy. Cửa sổ đầu giường để mở. Một cơn gió thoảng vào. Làn da âm ẩm mồ hôi của chúng tôi dịu lại. Đây là lần đầu của chúng tôi.

Uyển đóng ngăn kéo lại. Cô cầm quyển sách trên bàn lên đọc. Tôi nửa nằm nửa ngồi trên giường, nhìn tấm lưng trần và mái tóc ngắn của cô, thầm nghĩ giá có điếu thuốc bây giờ cũng hay. Nhưng tôi đã bỏ thuốc từ nhiều năm nay.

Uyển đã đọc hết một trang sách. Tiếng trang giấy lật qua, nghe như trong phòng còn có một sinh vật khác ngoài chúng tôi, vừa cựa quậy.

Tôi chợt hiểu ra tại sao Uyển hỏi như thế.

3.
Lỗ hổng trong hộp sọ

Bố chết đã lâu rồi. Nghe kể, tiểu đội của ông đang đi ngang một cánh đồng lúa thì bị phục kích. Không ai sống sót. Một viên đạn xuyên ngang đầu, bố chết ở cái tuổi chưa kịp nghĩ về sự chết thì nó đã ập đến. Khi ấy là buổi chiều, đơn vị của ông trên đường về căn cứ sau một cuộc hành quân. Có lẽ ông đang nghĩ về việc tắm gội dưới một dòng nước mát, sau đó là một bữa cơm nóng và một ly bia lạnh.

Thỉnh thoảng trong giấc mơ, tôi lại thấy những bóng người ngã xuống, máu tung toé trên những bông lúa. Tôi không nghe âm thanh của những loạt đạn. Và máu thì màu đen.

Bố chết từ lúc tôi chưa ra đời. Mười năm sau tôi mới nhìn thấy những gì còn lại của bố. Vài lóng xương và một hộp sọ. Hôm bốc mộ bố từ Cần Thơ về, tôi đã xỏ ngón tay qua lỗ hổng trên hộp sọ của ông. Lúc ấy, bố mới có vẻ thật hơn. Trước đó, bố chỉ là một tên gọi, là tấm ảnh trên tường.

4.
Viên đạn

Thuở nhỏ, tôi đã cất giấu một viên đạn, như một món đồ chơi. Chiến tranh mà, đạn dược vung vãi khắp nơi. Cảm giác của tôi về một viên đạn khi ấy là nó chứa đựng một sức mạnh đáng sợ. Như một cây đèn giam hãm một ác thần. Khi vị thần đó thoát ra thì sẽ có một người chết. Tôi cất viên đạn trong một bao thuốc lá, thỉnh thoảng lại mang ra nhìn, và nghĩ về bố, về cái chết.

5.
Bao thuốc lá

Nắng buổi sáng soi qua những chậu cây nhỏ ở đầu giường, in những hoa văn lên da tôi và tấm ra trải giường.

Tôi thức giấc với cảm giác là lạ. Trong phòng, dường như vừa có thêm, lại vừa mất đi một cái gì đó.

Trẻ con bên nhà hàng xóm nô đùa. Một con chó sủa lên vài tiếng. Bánh xe đạp lạo xạo trên con đường bên hông nhà.

Tôi chợt nhận ra, Uyển đã đi rồi. Cô để lại trên bàn viết một lời nhắn.

“Em có việc phải đi. Gặp lại anh sau.”

Tôi mở ngăn kéo, nhìn hộp thuốc lá, loại thuốc phụ nữ thường hút. Và biết chắc là Uyển đã không mở hộp thuốc ra để nhìn thấy một viên đạn.

Chúng tôi giống nhau ở điểm ít nói. Ít đến độ Uyển không buồn hỏi tôi tại sao có hộp thuốc lá ở đó, để tôi có dịp giải thích. Còn tôi thì không muốn nói khi không có ai hỏi.

Tôi cầm viên đạn lên ngắm nghía một lát rồi bỏ lại vào hộp.

Gặp lại Uyển lần sau tôi sẽ có chuyện để kể cho cô nghe về viên đạn này, dù nó cũng đã xa vời như cái chết của bố.

6.
Điếu thuốc

“Anh có hút thuốc không?”

Uyển lại hỏi tôi một câu tương tự sau khi chúng tôi vừa yêu nhau.

“Không.” – tôi cũng trả lời như lần trước.

“Anh không phiền nếu em hút chứ?”

“Không.”

Uyển trở dậy, đến bàn viết, mở túi xách của cô, lấy ra một gói thuốc, bật quẹt châm một điếu.

Một làn khói mỏng như sương lơ đãng vươn lên, khiêu gợi.

“Cho anh một hơi.” Tôi trở dậy, đến bên Uyển.

Cô liếc nhanh về phía ngăn kéo nơi tôi để gói thuốc đựng viên đạn, nhưng không nói gì, chỉ đẩy bao thuốc của cô về phía tôi.

“Anh muốn hút chung với em.”

Uyển hút một hơi ngắn, áp miệng cô vảo miệng tôi, nhả khói. Khói thuốc trộn lẫn với mùi vị của cô làm tôi say.

Chúng tôi lại yêu nhau.

7.
Đạn lép

Mùa đông.

Tôi cùng Uyển đi ngoài phố.

Ngang qua chỗ có một thùng phuy đốt lửa của đám homeless bỏ lại, chúng tôi đứng lại hơ tay trên đó một lát. Rồi tôi ném gói thuốc đựng viên đạn vào thùng phuy, và kéo tay Uyển đi nhanh.

Đi hết dãy phố, vẫn chưa nghe thấy tiếng nổ.

Viên đạn lép

Tôi nghiêng mặt qua, hôn nhanh lên má Uyển.

Uyến cười, nhìn tôi, và có vẻ không hiểu sao hôm nay tôi vui như thế.

8.
Buổi sáng

Khi tôi thức giấc, thì Uyển đã đi rồi. Cô không để lại lời nhắn nào, trừ bao thuốc lá và cái hộp quẹt màu hồng.

Tôi pha ly cà phê, rồi bật ti vi.

Tin nóng – một cuộc chiến vừa nổ ra ở Trung Đông.

Tôi rút một điếu thuốc. Bật quẹt. Rít một hơi dài.

 

bài đã đăng của Văn

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)