Ngày mệt mỏi
đuổi cơn mưa chạy trốn khỏi giấc mơ
Đừng đuổi ta
Hỡi khối đen cuồn cuộn
Ta sẽ trả những cốc nước về cánh đồng khô
Trả những bát cơm về mùa giáp hạt
Trả manh áo cho con tằm dệt nắng
Đừng đuổi ta đừng đuổi ta
Hỡi những khối đen cuồn cuộn
Ta cho mi một cơn mưa không ký ức
cho mi một con đường không dấu chân
cho một bông hoa không màu sắc
một nụ hôn không còn hơi men
Đừng đuổi ta đừng đuổi ta
Hỡi những khối đen cuồn cuộn
Một nhúm ta sẽ rụng bên đám lửa
Một nhúm ta về bên Đức Thích Ca Mâu Ni
Một nhúm ta làm mồi cho mọt đất
Một nhúm ta vơ vẩn trước nhà em
Một nhúm ta cần mẫn đẽo đòn bẩy
bắn mặt trăng về cạnh mặt trời
Ơi những khối đen
ta đâu có trốn chạy
nỗi sợ hãi trong mi đang phi theo mưa đấy chứ
Vĩnh biệt mi
những khối đen cuồn cuộn.
.