Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chặng cuối

0 bình luận ♦ 7.05.2024

 

UV-ChangCuoi

 

 

 

Khi bay qua lan can căn penthouse
tầng thứ 17
của tòa chung cư cao cấp
sát bờ sông
anh mới thốt được lời chửi thề
duy nhất
trong đời
dành cho tay cấp trên đang rúc đầu vào ngực vợ anh

Khi đến tầng thứ 16 thì anh hơi vui
rõ ràng kẻ ở ngay dưới sàn nhà mình trang trí lan can rất quê mùa

Còn căn ở tầng thứ 15
có mùi nhang khói bay ra, hình như họ đang làm đám giỗ

Ở tầng thứ 14 thì anh chợt nhớ
dường như có một cậu học trò lớp 10
cũng lao ra khỏi lan can như anh hiện giờ

Tầng thứ 13, thôi bỏ qua, xui bỏ mẹ!

Đến tầng thứ 12 anh bắt đầu liên tưởng
thấy mình là “chàng tuổi trẻ gan dạ trên chiếc đu bay” của William Saroyan
mà ngày xưa anh đã từng mơ ước

Từ tầng thứ 11, tầng thứ 10, tầng thứ 9…
mỗi tầng đều có một công chức bay ra
nhập cùng bọn với anh
kẻ chúi đầu, người bật ngửa, có kẻ chưa kịp mặc quần, người thì khá ngơ ngác, thậm chí còn hốt hoảng
bật cười.

Anh ước có một tấm lưới đón tất cả bọn anh hoặc tự dưng anh mọc cánh
đón bắt từng kẻ
để hỏi lý do vì sao…

Tại các tầng cuối thì anh biết mình đã thoát
Sẽ chẳng còn phải cúi đầu, móc ngoặc, giận dữ, ghen tuông…
Rồi anh cũng tiếp đất mà không còn cảm giác
câu chửi thề
thậm chí
chưa thốt xong…
 

5/2024

 

 

 

.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)