Trang chính » Tưởng Niệm Phạm Chi Lan, Tùy bút Email bài này

Những Giấc Mơ Trong Bệnh Viện – Audio

1 bình luận ♦ 22.09.2009

LTS: Tùy bút Những Giấc Mơ Trong Bệnh Viện được Phạm Chi Lan viết từ giường bệnh vào một ngày đầu năm 2009 và đã được ấn hành trên tạp chí Da Màu ít hôm sau đó. Vào lúc 5 giờ sáng ngày 21 tháng 9 năm 2009, Phạm Chi Lan từ giã đời sống ở tuổi 47. Chúng ta tin rằng Phạm Chi Lan đã đạt được cái mơ ước sau cùng, “Bình yên trong không gian của riêng mình, thêm một thời gian nữa thôi, bên cạnh những bạn bè người thân yêu nhất của mình.”

Phần audio của Những Giấc Mơ Trong Bệnh Viện  dưới đây do Yên Chi đọc với phần hòa âm do Nguyễn Phước Nguyên biên soạn…

Những tiếng động đáng yêu ngoài kia là của một đời sống bình thường, đối ngược với khung cảnh chìm đọng, gò bó trong căn phòng bệnh viện này. Đối với tôi, những tiếng động sinh hoạt đời sống bên ngoài giờ mới thấy gần gũi thân thương làm sao. Tôi muốn ứa nước mắt. Tôi thèm vô cùng được sống trong thế giới ngoài đó, tôi ao ước được lái xe đi chợ, đi nhà thờ, đi tới nhà bạn bè… tôi muốn đánh đổi tất cả để có được một phút đi lang thang dạo bộ dưới con đường tản bộ ngoài kia, với những đám lá vàng tả tơi cuối mùa thu chín. Còn nhớ hôm nào đi lang thang ngoài phố với chồng và dự định cho những chuyến viễn du. Một nơi nào đó, có nắng ấm, có đời sống hiền hòa, có những quán cà-phê lộ thiên ngồi nhìn thiên hạ thong dong qua lại chẳng hạn.

Đời sống ơi, sao mi vừa gần gũi vừa xa cách thế này…

 

 

Anh lại đọc tiếp, đọc mê mải một bài thơ đắc ý khác mà anh đã vắt tim ra, từng lời từng chữ cô đọng, và hẳn nhiên vô cùng ý nghĩa với liên hệ vợ chồng tôi. Một lúc, anh quay nhìn tôi, mắt đỏ và ướt, nói rất nhiều thay lời. Tôi mỉm cười, nói khẽ: “Cám ơn anh. Những bài thơ làm em tỉnh rồi nè…” Nhi cầm tay tôi rồi anh bật khóc, “em phải tranh đấu cho em và cho anh nữa, nghe em…” Tôi nhắm mắt, gật đầu. Em đang tranh đấu cho sự sống vô cùng quí giá và rất đẹp, của chúng mình. “Em sẽ cố gắng vượt qua kỳ này, em xin Chúa cho em sống bên anh thêm một thời gian hạnh phúc nữa, bao lâu cũng được… anh chịu không?” “Lâu hơn nữa, em cứ tin như vậy đi…”

Đời sống ơi, hạnh phúc ơi, tất qua như đang đi qua trước mặt tôi, tôi cố đưa tay bắt lấy, níu lấy…

 

Tôi giật mình ra khỏi cảm giác êm ái, vô cùng tiếc nuối. Nhìn đồng hồ trên tường, lúc đó là 3g sáng.

Những giấc ngủ rất khó đến với tôi trong những ngày khốn khó vừa qua, nói gì đến một giấc mơ cho tôi cảm giác thú vị và hạnh phúc ấy. Tạ ơn giấc ngủ, tạ ơn giấc mơ.

Tôi có cảm giác mình đang ở một vùng bình yên vô cùng, có thể nào gọi đó là thiên đàng?

 

Giấc mơ sau cùng không phải trong giấc ngủ, mà là ước mơ thực tế. Tôi chỉ muốn được về nhà nằm ở cái sofa trong phòng khách, bình an và ấm áp, bên cạnh Nhi. Những mơ ước xa xôi khác tôi không còn nghĩ tới. Ôi chao, căn nhà nho nhỏ trong góc rừng của tôi mới thân thương làm sao. Tôi có thể nằm xuống ngủ một giấc ngàn thu trong khung cảnh này.

Ở đây có rất nhiều kỷ niệm, những ngày vui và êm đềm cuộc đời tôi đã trải qua trong căn nhà này. Tôi không mong ước gì thêm nữa.

Bình yên trong không gian của riêng mình, thêm một thời gian nữa thôi,
bên cạnh những bạn bè người thân yêu nhất của mình.

Tháng giêng, ngày 3, 2009

PCL

bài đã đăng của Phạm Chi Lan


1 Bình luận »

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)