Đứa bé bắt chước người lớn đeo kính râm
Dù đang ngồi trong bóng tối
Cơn gió lạnh thổi qua, tưởng ma
Đứa bé bỏ chạy
Chiếc kính rơi
Đạp lên, thành tiếng động
Sợ hãi gấp đôi
Khuôn mặt hiện ra.
ngồi trong phòng nhỏ đánh rắm
tưởng không ai hay
đánh mãi, tường đổi màu
dối mình lừa người
nhủ: không ai biết đâu
đánh mãi, khuôn mặt nám
ra đường nhìn quanh chê người
“đồ không nám!!”
.
Chúc nhà thơ hăng say sáng tác, tôi thích ngôn ngữ không cầu kỳ, dễ hiểu theo nhiều trường hợp tuỳ cách suy diễn.
Thơ của bạn có sức hấp dẫn đặc biệt, ít ra tôi đã đọc từng câu và hiểu được theo ý mình, còn ý bạn và ý người khác thì nếu biết thêm cũng được cho vui, chứ ý mình đã thông thì không bận tâm gì nữa….
Wow! xuyên suốt hai bài thơ điều tâm đắc và tôi cho tác giả đã khắc họa hết sức thành công trong đây- một gã đàn ông {hai thứ tóc} nằm ngửa trên giường phun nước bọt lên giời.
– tuyệt hay.