ngày của mùa trôi nổi, những nhánh rễ bám mắc vệt chàm xanh, lây lan từ tay quấy của người đã lan truyền giữa hai màu xanh đỏ phá đi vách ngăn ranh giới. hơi thở người đồng dạng với đầu kim tiêm trắng, phau phau như thư một chiều và vì thế trở thành độc thoại nội tâm – mãi mãi ta đã không thể dẫn truyền đi một ý niệm đã bị trả ngược về.
giống như tay trẻ bụ bẫm bám lấy cánh của bọ ngựa trưa hè đổ nắng xiên ngang chỉ được lưu giữ bởi nét trắng gây chói, sự quẫy đạp tuyệt nhiên không chạm vươn một cẳng chân ký ức; dưới sâu nặng của cái miền người định thân, vừa cho nơi nương trú vừa xô đẩy một thứ khác biệt ra ngoại biên, có những điều không bao giờ được hiểu nếu không cách xa ra muôn trùng dặm khơi biển ánh sáng; những hạt cát luồn qua tay sau một tín niệm thơ ngây, lâu đài vàng ròng bảo vệ tuyệt đối như cách chú từ vẫn luồn quanh đứa trẻ để vớt nó lên từ dưới cạn mất mát đang nhìn hoa tuôn từ vách song trắng trên trần, quá nhiều màu để ta không còn biết màu là gì, sau cuối khung viền Vector đã thấy mình như một kẻ mù, bởi bất lực và vô phương và gãy rạp trong một chiều tự hỏi liệu đã thành Gregor Samsa.
cánh cửa mà; tấm cửa chớp in nhãn dán những loài cá nhiệt đới, nơi chốt cài trong một lần giằng mạnh tay, nuốt máu người ở đó một vết cộm trên da đã sớm lành, nặng trình trịch nhưng không bao giờ cạo ngang bằng nỗi nhớ và thương khi ta đã cố thay cách gọi nhau bằng bao nhiêu nhân xưng hay thứ tiếng, chỉ để làm mờ đi một nét cố nhiên.
cánh cửa mà; trong một chiều đã là vật chứng duy nhất – đi và không về nữa và bị nuốt gọn trong một thành phố đã khép kín cửa. tất cả cánh cửa chớp của thành phố đó là một sự niêm phong vĩnh hằng. đại dương của cá nhiệt đới chưa bao giờ nhỏ hẹp như thế, và vì vậy có những kẻ thụt lùi giống như chưa bao giờ được học cách bơi. quên đi cách để sống sót là quên đi mọi điều, và vì vậy cũng có những kẻ khác, trên thân vẩy nung đốt vết chàm xanh, đã thoi thóp qua một nguồn cơn, chạy qua được đại dương đang quằn quại đau bởi bị tước đoạt khỏi thân cái vị mặn của muối – em và anh và cha và mẹ không bao giờ quên đi tiếng thở hổn hển của mình.
kỷ nguyên ánh sáng là nơi tơ lửa như lụa trong trườn mình nơi rìa mép. ngày của mùa đương thì tám lần lặp lại. nước mùa vượt cạn lấp lánh đức tin lành khi bể nguồn khơi mở. nơi rào chắn – trầy da ta ở đó, tróc vảy thứ ngôn ngữ cho những ký ức, chưa chín độ lùi nên tạm khoan giữ lại câm lặng; hành lang trắng, kim tiêm phau phau, mặt người khi ẩn khi mờ, nước mắt đỏ giọt lệ bốn bức tường bọc, một thứ nhân tái tê phải bao lại trong hai bàn tay dịu dàng, thêm hai bàn tay nữa, hai bàn tay nữa… cho tới vô hằng chiều dài hành lang người mẹ đang than khóc đứa bé nhỏ đã mất.
dịch được ra thứ Homo Sapiens đã mất là gì.
không ai dịch được bệnh.
sau khi bò dậy, người tập tành lại bước đi thẳng tắp.
.