Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Bảy chú vịt con

9283541

Cảnh Đức Chúa Trời Sáng Tạo Muôn Loài trong bộ tranh kể chuyện kinh thánh The Grabow Altarpiece của Master Bertram vẽ trong thời gian 1379-1383 để trang trí quanh bàn thờ của thánh đường St. Petri, nên còn được gọi là The Petri Altar. Hiện giờ được trưng bày trong Viện Bảo tàng Hamburger Kunsthalle, thành phố Hamburg, Đức.


12:30 giờ trưa

Trời vào xuân, nắng hôm nay thật ấm.

Chúng tôi vừa dùng xong bữa cơm trưa, còn đang uể oải tán dóc thời sự trong phòng ăn tại sở làm. Chị Yến vừa bước từ ngoài vào, vội vã báo chúng tôi câu chuyện đặc biệt hôm nay: lại có một đàn vịt trời con vừa rơi xuống hầm cống ngoài bãi đậu xe.

Chuyện vịt con rơi xuống cống không là chuyện lạ nơi sở làm chúng tôi. Vào mỗi mùa xuân, có ít nhất vài lần là sẽ có vài đàn vịt đi lạc từ hồ nước bên cạnh, lang thang đó đây và thường khi mẹ vịt đi ngang qua nắp cống thì mấy đứa con lon ton chạy sau sẽ rớt ngay qua kẽ hở vụt tọt xuống cái hầm bên dưới. Câu chuyện còn rắc rối hơn nữa là chú vịt con nào mà chưa lọt xuống lúc đầu thì sớm muộn cũng sẽ rơi xuống thôi, vì vịt mẹ cứ lẩn quẩn bên nắp hầm kêu réo mấy con bên dưới, và mấy vịt con bên trên cũng lẩn quẩn bên chân mẹ rồi cũng lọt luôn.

Việc vịt trời mắc nạn thường là đầu đề hấp dẫn duy nhất trong cái sở làm yên tĩnh của tôi. Người trong sở đi báo cáo đủ nơi, đủ ngạch của chính phủ, cơ quan bảo vệ súc vật, kể cả việc điều đình tự mua song sắt nhỏ bọc lại các nắp cống. Vẫn không xong. Thế là có người đành bỏ công đi cứu từng bầy vịt con mỗi lần chúng mắc nạn. Lần này bắt được tin sớm, nhóm chúng tôi hồ hởi cướp việc làm anh hùng, ra tay trước.

Đầu tiên là phải ngăn chận đừng để mấy chú vịt con còn lại phía trên rớt xuống hầm dưới. Tôi nhận ngay việc vui và dễ nhất này, là đứng trên nắp cống xua vịt mẹ đi, rồi đi chụp mấy chú vịt con phía trên bỏ vào thùng giấy. Chuyện coi vậy khá khó khăn, vì mấy chú bé mới sinh, chạy tứ tung té lên té xuống trông thật tội nghiệp, nhưng cũng chạy thật giỏi và nhảy thật cao.

Lúc đầu ngoài bãi đậu xe còn lại bốn con, nhưng sau cuộc đuổi bắt hăm hở của tôi thì hai con nằm gọn trong thùng giấy, và hai con lọt xuống cống theo ba anh chị chúng bên dưới.

Phần vớt vịt con lên từ hầm phải nhường lại cho những hảo hán chịu ở dơ, và có sức bật nắp cống nặng nề lên, tức là phải nhờ đến anh xếp và mấy đồng nghiệp của tôi. Mấy chú vịt con bên dưới cũng chẵng chịu hợp tác cho vụ cứu vớt này, chúng chạy khắp đường hầm quanh bãi đậu xe, khiến cho ba vị chuyên gia gõ máy vi tính trong phòng lạnh hôm nay phải bỏ làm hết mấy tiếng đồng hồ đứng chận đầu ống cống.

4:00 giờ chiều

Nhiệm vụ được coi như hoàn tất. Bảy chú vịt con được trao lại cho tôi. Chúng nằm gọn trong một thùng giấy trong phòng làm việc của tôi, bên cạnh có bát nước và mấy mẩu bánh mì chị Yến xé vụn bỏ vào. Khi hỏi thăm những tay nghề chuyên cứu vịt ở sở, chúng tôi được cố vấn là đừng trả chúng lại cho bà vịt mẹ vì sẽ lại rớt xuống cống ngay, mà nên đưa chúng đến một cơ quan chăm lo súc vật.

Tôi nghĩ đến chiều mang vịt về nhà, hai đứa cháu sẽ có dịp chơi với bầy vịt con, một cơ hội hiếm có cho những đứa trẻ lớn lên ở Mỹ. Mấy chú vịt cứ kêu chí chóe mãi khiến tôi càng nôn nao, ôm thùng vịt con lên xe về. Giữa đường về đông xe với cái thùng vịt con bên cạnh, tôi cứ bốc nhẹ một con ôm gọn trong tay. Vịt con bé xíu chỉ toàn lông, nhẹ như bông gòn có hai chân. Bảy mạng sống nhỏ nhoi, lòng tôi ngạo nghễ. Tôi là Thượng Đế đang cứu rỗi sự sống bảy chú vịt con.

untitled by yoshitomo nara 
Yoshitomo Nara- Untitled (1990)- 40 x 30 cm. (15.7 x 11.8 in.)- đa chất liệu trên giấy


8:00 giờ tối

Trông hai đứa bé chơi vịt con mà tôi đâm lo cho mấy chú vịt. Bé Hương tám tuổi đã biết nương nhẹ tay khi ôm vịt, nhưng mê chúng quá nên cứ ẵm trong tay không buông. Bé Du ba tuổi cứ đòi thả vịt ra khỏi thùng để chạy theo chụp chúng. Tôi nghi Du sẽ té bổ nhào đè chết mấy chú vịt con. Ý định ban đầu nuôi vịt vài ngày trước khi đưa đến cơ quan chăm lo súc vật tiêu tan. Tôi chỉ mong qua đêm nay rồi mang chúng đi cho chắc ăn.

Tôi hỏi mẹ tôi vịt con ăn gì. Bà cười tôi “Mỹ quá” – nuôi vịt cũng không biết. Tối đó tôi nghe nhiều chuyện mẹ tôi hồi bé ở Việt Nam, ra chợ mua vịt về nuôi. Có ai nuôi vịt chết bao giờ. Tôi bỏ cơm vào bát nước, thay thùng giấy mới cho lũ vịt được khô và sạch.

Bầy vịt con không còn chí chóe nhảy tung, chúng rúc vào nhau nằm một góc trong thùng giấy. Tôi thấy băn khoăn, không biết chúng mệt hay đói.

8:00 giờ sáng

Tôi chợt tỉnh giấc và có linh tính không may. Đã tám giờ sáng mà không thấy mấy chú vịt con kêu ca chí chóe gì cả. Thôi đành dậy sớm một hôm, đưa bảy chú vịt con đi sớm để có người khác biết lo cho chúng hơn. Không kh chúng đói.

Chiếc thùng giấy để ngoài phòng ăn thật yên lặng. Mấy đứa cháu cũng đi học cả. Tôi giơ tay kéo nắp thùng giấy, thật sự mong bé Hương đã thả chúng ra ngoài sân chơi.

Nhưng bảy chú vịt con vẫn nằm cả trong thùng giấy, như có ai sắp đặt thật ngay hàng, cách nhau đều đặn, chân quặp về sau, đầu cùng nghoẻo xuống bụng. Bảy chú vịt con cùng chết một tư thế, chia xẻ một bí mật tột cùng của loài chim.

Hình như có cái gì siêu tự nhiên trong cái chết của bảy chú vịt con, mà tôi là Thượng Đế nghĩ mãi vẫn không ra.


Tường Cát

bài đã đăng của Tường Cát

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)