Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

từ hãng thông tấn (4)

6 bình luận ♦ 16.05.2009

 

 

vai rớt lạ RTLM

 

sau các tin đã đưa, cuối cùng thì các nhà khoa
học cũng đã phải vào cuộc
hội thảo khoa học đầu bờ tại Thì Là mới đây
tạm đưa ra kết luận: hiện vai rớt mang tên RTLM
đã xâm nhập vào khu vực này
loại vai rớt này rất lạ
như có thể Rứt Thịt Làm Mắt, khiến Râu Thành
Lông Mu, Rốn Thọt Lên Mồm, Rối Tinh Long Mạch
nhưng rốt cuộc chẳng ai biết
có một cái lưỡi đang đi mãi dưới lòng đất từ Rằng
đến Thì Là đến Mà
đôi khi
luồn cộm cứng trong quần

 

 

.

bài đã đăng của Trần Tuấn

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

6 Bình luận

  • Trần Tuấn says:

    Cám ơn các anh (chị) đã quan tâm. Và riêng với thi sĩ Lê Vĩnh Tài.

  • levinhtai says:

    vai rớt = virus? Nếu đúng, thì virus “rằng thì là mà” (vai rớt RTLM) đã làm tê liệt mọi người, “rằng thì là mà” đang chúi đầu vào những “hội thảo đầu bờ” khiến “râu thành lông mu” mà quên mất “cái lưỡi bò” đang liếm vào đất nước đau đớn tới mức thi sĩ “luồn cộm cứng trong quần” một nỗi đau canh cánh.

    Sự vô ích của các “nhà khoa học” chỉ nhằm “giải ngân” qua các hội thảo trình diễn, kiểu như hội thảo về bauxite chẳng hạn (có thể ý thi sĩ còn thâm hơn nhưng tôi chưa dám chắc) bật lên sau khi đọc bài thơ, còn sướng hơn đọc cả trăm bài báo.

    Kính

  • Paul Hồ says:

    Thưa anh Nguyễn Đức Tùng,

    Cám ơn anh có ý kiến. Phần tôi sau khi mất người bạn ấy tôi buồn. Buồn cho cái thói đời, cái thói ưa nịnh bợ, không thấy gì khác ngoài cái tôi vĩ đại của mình. Tôi cũng tội nghiệp cho bạn mình bấy lâu nay được bao phủ xung quanh bởi những lời giả dối xu nịnh mà không biết không hay. Khi một bài thơ hay bài văn đưa ra mà người ta không hiểu thì đó là lỗi của người viết hay người đọc? Có tác giả không nhận thấy sự kém cỏi trong sự diễn đạt ý tưởng của mình mà còn quay lại trách người đọc là hạn chế và bảo thủ về nhận thức. Văn chương là nghệ thuật, là sáng tạo. Anh có thể sáng tạo bằng bất cứ hình thức nào miễn là nó đi được vào lòng người, làm người ta có những rung động khi thưởng thức tác phẩm của anh. Còn nếu như người đọc không hiểu tức là hình thức sáng tạo đó của anh chưa đạt yêu cầu. Ngoài ra nếu người nào tức giận khi nghe những lời thật về mình thì người đó lại càng chứng tỏ sự yếu đuối của mình hơn nữa.

    Xin chân thành cảm ơn các bạn.
    Paul Hồ

  • nguyễn đức tùng says:

    Dear bạn Paul Hồ:

    Bạn không nên nói thật, vì nói thật mất lòng, bằng chứng là bạn đã mất cô bạn ấy.

    Bạn không nên nói dối, vì nói dối là không lương thiện, mà không lương thiện đối với các nhà thơ tức là không lương thiện gấp đôi.

    Nguyễn Đức Tùng.

  • Paul Hồ says:

    Đọc bài thơ này, nhân có phần bình luận của độc giả Nguyễn Thanh Sơn phát biểu rằng không hiểu bài thơ nói về cái gì tôi mới đóng góp ý kiến của mình. Tôi cũng không hiểu luôn. Tôi rất ngại khi nói lên ý nghĩ thật của mình. Nay nhân thấy một người nói trước tôi mới dám nói theo. Lúc trước một bạn thân của tôi đưa tôi đọc tác phẩm của cô ấy. Tôi đọc và tình thiệt thưa với cô rằng tôi không hiểu lắm. Lập tức cô phật ý, cắt đứt tình bạn và bảo rằng tôi là người bảo thủ. Tôi buồn lắm. Tôi kể chuyện này ra đây để các bạn cùng nghe. Tôi không biết mình nên nói thật hay nói dối để người ta vui lòng và mình cũng không bị oán ghét?

  • Nguyen thanh son says:

    Thật sự tôi không hiểu bài thơ nói về cái gì. Có thể cảm nhận thơ của tôi kém cỏi chăng?

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)