Trang chính » Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Rạn

 

Trích đoạn tiểu thuyết Hầm Mộ bị cấm xuất bản trong nước.

../..

Em không có bố. Em là đứa trẻ không cha. Người ta hay nói những đứa con hoang thường thông minh. Nhưng em là đứa trẻ chui ra từ bóng tối. Bố em là bóng tối. Không phải con hoang. Mẹ chưa bao giờ nói tại sao mẹ có thai và sinh ra em. Hồi nhỏ, em nghĩ mình thần tiên đầu thai làm người. Lớn lên, em biết đấy chỉ là cổ tích. Nhưng em bướng bỉnh. Em có khả năng tưởng tượng và tin vào ảo ảnh. Em chưa một lần hỏi mẹ về bố. Ghi trong giấy khai sinh và ghi trong trời đất, em: con thượng đế. Ai mà chẳng con thượng đế. Em ít nói. Em không thèm nói. Em không bạn bè. Em đã không người thân, em còn không bạn bè. Em cô độc. Dù rằng em chung giưòng với mẹ và chồng của mẹ cho đến khi em 11 tuổi. Khi em biết nói, biết cảm nhận, em thấy một đàn ông trong nhà. Người ấy là chồng mẹ. Mà không phải cha em. Em gọi người ấy là chú. Em gọi thế đến tận giờ. Dù em ngủ chung giường với họ cho đến ngày em thấy kinh.

Mẹ bảo không muốn em ngủ một mình. Mẹ sợ. Em không hiểu mẹ sợ gì. Mẹ ôm em trong vòng tay mỗi khi đêm xuống. Trong tim mẹ, em biết có người đàn bà đang khóc. Nhưng em không bao giờ hỏi mẹ vì sao. Em là một đứa bé khó chịu. Em không có bạn, mẹ cũng không là bạn của em dù đêm đêm em ngủ trong tay bà. Mà không, có lúc bà đã không ôm em. Bà đã ôm người đàn ông là chồng mình.

Em tự nhiên bị hẫng giống như đất chỗ em nằm đang động. Em biết động đất vì cách đó vài ngày, em vừa bị hất tung ra khỏi giường khi thành phố chao đảo bởi trận dư chấn. Em đưa tay tìm mẹ. Em bỗng cần vòng tay mà bao nhiêu đêm ôm em, em chẳng buồn xao xuyến. Em muốn mẹ ôm chặt em, vuốt tóc em, giữ linh hồn em trong trái tim có người đàn bà đang thổn thức. Nhưng em không có mẹ. Em giật mình tìm kiếm. Căn phòng trong đêm có ánh sáng phát ra từ bóng tối. Chị sẽ cho rằng em dùng từ sai, nhưng chị không biết bóng tối cũng phát ra ánh sáng. Khác chăng là ánh sáng của lân tinh, của những linh hồn. Em đã khám phá thứ ánh sáng ấy lần đầu tiên lúc em tròn năm tuổi. Khi em bị ngộ độc thức ăn và thần chết đến gặp em. Đó là một người đàn ông có đôi mắt tím, trang phục tím, lưỡi tím. Tất cả màu tím hắt ra thứ ánh sáng mộng mị lần đầu tiên em biết. Thứ ánh sáng của đêm. Lần ấy, thần chết không đưa được em đi, ánh sáng của đêm không làm em sợ. Thậm chí em thú vị. Vì mình đã phát hiện ra ánh sáng của bóng tối, ánh sáng của đêm. Vì em biết mặt thần chết, biết ông ta mặc áo quần gì. Đêm nay, em tìm kiếm mẹ trong căn phòng có ánh sáng của đêm. Rồi em cũng nhìn thấy bà. Bà nằm như một con rắn bị dần xương, bẹp dí trong tay chồng. Bà trần truồng, chồng bà trần truồng. Ánh sáng của bóng tối cho em thấy họ dịch chuyển, dịch chuyển giống một trò chơi. Đôi mông người chồng lên xuống, lên xuống như con chó cún vẫy đuôi mừng rỡ. Rồi em cũng nhận biết, không phải động đất xảy ra, mà chính họ đang làm cho chiếc giường bị động đất. Họ đang tạo nên cơn dư chấn khác thường. Dây thần kinh của em căng lên, máu em chảy như đua xe trong cơ thể. Em tức giận cao độ. Vòng tay tối nào cũng ôm em khi em lên giường đang ôm một người khác. Ôm chặt hơn ôm em. Mẹ đã lừa dối em. Bà chỉ ôm em giả vờ. Khi em ngủ, khi bóng đêm ngự trị, khi thần chết mặc trang phục tím rình rập bên ngoài, bà đã bỏ tay khỏi em để ôm người khác. Bà để mặc tên đàn ông tím thò tay bắt em. Trong nỗ lực cuối cùng của ý thức, em mụ đi dưới bầu trời màu tím của riêng mình. Đêm hôm sau, em bắt đầu ngủ riêng. Mẹ van xin, em từ chối. Em không bao giờ quay lại chiếc giường đã động đất ấy nữa. Đúng một tuần sau, em thấy kinh. Đỏ lòm. Dính nhớp.

Một tháng sau, mẹ mua giường mới đặt trong căn phòng bỏ ngỏ ngày xưa. Mẹ cũng rời khỏi chiếc giường có động đất.

Chị sẽ thắc mắc tại sao em không hỏi mẹ về cha mình, về những bí ẩn trong căn nhà có ánh sáng của bóng đêm. Chị sẽ không tin là em chưa bao giờ tò mò. Nhưng đó là vùng bóng tối của em, là chất bổ nuôi sống ung ngòi em.

Quy vươn vai. Giọng em không còn mùi vị, không còn màu sắc. Giống như con tắc kè đổi hướng. Tôi chợt thấy bóng một người đàn ông màu tím bơi trong con ngươi mắt mình.

*

Buổi tối, khi ngoại ô bắt đầu lên đèn, tôi đang thay bình hoa sen đã rụng cánh bằng khóm cúc vàng trong lúc nghĩ đến Quy, nghĩ đến người đàn ông có chiếc lưỡi tím đã bơi trong mắt mình, chuông điện thoại bất chợt reo vang.

– Chị Phi đấy à? Lâu có tin của chị quá. Khi nào toà xử con rắn độc? Nó sẽ bị tử hình hay chung thân? Chị làm sao nhanh lên chứ. Tôi muốn bằm chết nó, muốn băm viên, muốn lột da nghiền nát cho chó ăn. Nghe lời chị, tôi để luật pháp xử. Nhưng chị phải thiêu con rắn ấy nhanh lên. Tiền chị đã cầm, câu chuyện chị cũng đã rõ, chứng cứ rành rành, sao chị hãm lâu thế?

Bàn tay tôi suýt rơi bông cúc vàng. Người đàn bà nói không ngừng nghỉ. Tôi liên tưởng một khúc cải lương. Nhân vật sắp chết, máu phun phì phì vẫn ca liền tù tì mấy phút không thở. Thường khi xem những cảnh ấy, dù đau thương đến mấy, tôi vẫn ôm bụng cuời nghiêng ngả. Mẹ thì nước mắt ngắn nước mắt dài kêu tôi là cái máy, không tim. Nhưng mẹ chỉ mắng yêu. Con gái mẹ, mẹ thừa biết trái tim nó đúc bằng xúc cảm.

Giọng người đàn bà lại lanh lảnh cất lên. Tôi không nghĩ cô ấy đang điều trị vết thương trong bệnh viện.

– Sao không trả lời tôi, có phải chị luật sư ở đầu dây?

– Ồ, xin lỗi chị Lăng, tôi mải nghĩ quá. Chị cứ yên tâm điều trị đi. Tôi đang xúc tiến công việc theo đúng luật. Cả một trình tự dài.

– Việt Nam làm gì có luật. Luật rừng, luật tiền thì có. Tôi đã bảo chị hôm nọ. Chị cứ làm đi, lo hết bao nhiêu tiền tôi cũng chịu. Tôi nhắc lại, tôi muốn con rắn độc ấy bị băm viên, chị hiểu chưa?

– Chị bình tĩnh. Tôi sẽ cố gắng hết mức. Nhưng chị đừng nghĩ tiền có thể làm được tất cả. Cũng đừng nói Việt Nam không luật. Chị là người học hành đàng hoàng, chị hiểu. Luật vẫn có, chỉ là chúng ta không tuân theo.

– Chị nói kháy tôi đấy hả? Chị là luật sư hay kiểm sát viên bịa tội? Đến giờ chị vẫn nghĩ tôi phạm tội? Tôi thuê nhầm luật sư rồi. Ai chẳng biết cái định nghĩa về luật sư Việt Nam mà chị còn đạo đức giả. Chị nhớ không hay để tôi đọc lại. Luật sư là người nhận phong bì của thân chủ, rút một nửa cho vào túi mình, cầm nửa còn lại đi cửa sau vào nhà thẩm phán. Chị không cứ thế mà làm, lại ngồi đấy nguây nguẩy giảng đạo đức với tôi.

Giọng người đàn bà loảng xoảng. Thực tình tôi không muốn ăn món kim loại cho buổi tối trong veo sao và trăng. Tôi không muốn kim loại kêu trong giấc ngủ của mình. Xin lỗi người đàn bà, hứa sẽ gọi lại cho chị vào ngày mai rồi không cần biết phản ứng chị ta, tôi nhẹ nhàng cúp máy. Thật không may, người đàn bà lại nghễu ngện luồn vào giấc mơ. Tuồn vào ý thức, tuồn vào vùng suy tưởng một đêm trăng tròn.

Chưa đến lễ hội trăng khuyết cầu ngày trăng già.

*

Trước khi lên giường, tôi cẩn thận xét khoá cổng. Người giúp việc ra về lúc 9 giờ, luôn quên khoá cổng. Có những hôm tôi về muộn, nửa đêm, cổng thông thống như chờ đón khách đại tiệc. Gió ngoại thành tràn ngập khu vườn. Lẫn trong cây trong gió vô vàn bí mật. Tôi vốn tò mò. Mỗi tối, trong mờ nhạt ánh đèn giăng mang mang mảnh sân, tôi khám phá bí mật của cây. Tôi mơ những câu chuyện sống động. Thậm chí tôi tưởng tượng cây làm tình thế nào. Cây làm tình, ra hoa, đậu quả. Tôi nghĩ chúng làm tình đẹp cuồng nhiệt. Nhiều lần, tôi thấy chúng dịch chuyển, đi lại, chạy nhảy trong vườn. Rồi sáng mai, bình minh lên, chúng đẫm rượt. Bà giúp việc tưởng tôi bị ma ám, cười nắc nẻ. Trí thức nhà các cô thật lắm chuyện! Bao giờ bà cũng buông một câu như vậy rồi quày quả đi lấy bình tưới cây. Câu chuyện về bà giống như tiểu thuyết. Không phải ngẫu nhiên, bà giúp việc cho tôi. Đó là phần bí mật cuộc đời tôi mà gia đình không hay biết. Tôi có nhiều bí mật. Tôi cô độc.

Giấc ngủ đến từ từ trên những trang sách Faulkner. Tôi đọc “Âm thanh và cuồng nộ” lần thứ tư. Cuốn sách khó đọc kinh khủng. Bạn tôi nói khùng mới đọc lại sách ấy, sao dám lần thứ tư. Người tặng tôi sách nói anh đã ngốn nó trên một chuyến bay dài đến Mỹ vì không ngủ được, đọc xong cảm giác mình đã rơi khỏi tàu bay, đang ngồi trong một cái hố. Bản dịch của Phan Đan hay hơn bản dịch khác. Tôi mê nhân vật người điên. Tôi thèm khám phá thế giới người điên. Faulkner đã làm tôi thấu hiểu. Để rồi, tôi không biết thế giới thật ở đâu, ai điên, ai tỉnh. Mò mẫm trong bao la tăm tối những lời văn phức tạp, tôi gặp ông.

Vẫn đôi mắt cười có đuôi, ông hiện ra chậm rãi, khoan thai. Điệu bộ của người uy quyền, biết kẻ khác đang chờ mình, phải chờ mình. Dáng hình ấy làm tôi không phân biệt nổi ông ảo ảnh hay ông xương thịt. Mà trong mơ có thực, trong thực có mơ, thế giới loài người suy cho cùng, giống giấc mơ khổng lồ. Một ngày nào đó, con người bừng tỉnh, đi ra khỏi giấc mơ. Ngày đó sẽ là ngày tận thế, sẽ là cơn đại hồng thuỷ. Đại hồng thuỷ trong chính tâm hồn mỗi con người bùng lên, nhấn chìm vũ trụ.

Là buổi trưa gắt nắng tôi ngồi chờ ông. Ông bước tới với đuôi mắt cười quyến rũ. Mẹ nói đàn ông cười mắt vẽ đuôi thường lăng nhăng, không gian phu cũng năm thê bảy thiếp, không đa thê cũng cưỡng dâm con gái nhiều lần. Tôi giả vờ lườm mẹ. Vậy tất cả đàn ông có tuổi đều sẽ cưỡng dâm gái nhà lành hả mẹ? Vì mắt họ đầy nếp nhăn! Mẹ lườm lại tôi. Có ngày… đừng về khóc với mẹ. Đúng, dù bất hạnh đến mấy, tôi cũng không chạy về úp mặt vào lòng mẹ. Tôi khác người. Tôi bướng bỉnh. Tôi muốn dành hết nỗi đau vào mình. Chính tôi, không ai khác, phải đào, phải lấp hố sâu cất giữ những đau thương của mình. Rồi tự tranh đấu, tự cân bằng. Chỉ khi tìm thấy chính mình, tôi mới về ngả đầu lên vai mẹ cười vui. Thiên hạ bảo tôi cứng rắn, họ không biết đó chính là biểu hiện của sự yếu đuối, cô đơn tận cùng.

– Em chờ tôi lâu chưa, cô bé?

Âm thanh màu xanh nhưng tôi nghe loảng xoảng tiếng hung khí. Khốn thay, tôi mê giọng nói ấy. Ông cầm bàn tay tôi như cầm một miếng nước. Nhẹ nhàng, mơn trớn, khéo léo. Sợ tan vỡ. Khốn thay, tôi mê sự lèo luột ấy. Ông mặc bộ suit trắng ngà, chắc hiệu Khai Silk. Nó trưởng giả, khoe mẽ. Khốn thay, tôi mê vẻ hợm đời ông toát ra. Người Việt Nam nhìn ông, ít ai nghĩ ông là giáo sư danh tiếng. Họ đã quen với những thân hình còm nhom suy dinh dưỡng do ăn nhiều sắn gạc nai cùng đôi mắt cận đít chai. Nhưng ông có thân hình chắc lẳn vận động viên và đôi mắt tinh anh loài cáo. Khốn thay, tôi mê sự trái ngược. Dù biết, hố thẳm trong tôi đang mở toang chờ đợi mầm phôi bất hạnh mới.

Ông đi mà như trườn đến bên tôi. Bước chân nhẹ, bàn tay nhẹ, đuôi mắt nhẹ. Nhưng tôi biết, toan tính của ông nặng bằng cả dãy Trường Sơn. Dù thế, tôi cũng không thể cưỡng lại ham muốn đè bẹp dãy Trường Sơn. Tôi toan tính leo tới đỉnh sung sướng. Tôi có gan làm việc ấy. Tôi mê làm việc ấy. Dù hiểu bất hạnh sẽ đến. Tấm thân tôi khát háo ông đụng chạm. Khát háo như lần đầu tiên tôi chết chìm trong đuôi mắt cười đầy nếp nhăn ông vẽ xuống một chiều nắng lụi. Ông toả ra sức mạnh khó gọi tên. Không phải quyến rũ thông thường. Ông tự nhiên trong từng lời, tôi vẫn ngửi thấy mùi mờ ám phảng phất liu riu. Tôi giống người bị hỗn độn thôi miên, ngủ mê ngủ mệt trong lúc trí não lơ mơ cảnh báo có kẻ đang rình kết liễu đời mình. Nếu là mẹ, mẹ sẽ nói: tâm hồn mỗi người là một phù thuỷ!

– Em đã căng chưa?

Không phải câu hỏi. Lời mời mọc. Vẫn kiểu cách ông thường nói. Kiêu hãnh, khệnh khạng. Kiểu của người hiểu rõ sức mạnh bản thân. Ông biết tôi sẽ căng khi nhìn ông. Ông biết tôi đón đợi. Ông chờ đến phút đỉnh điểm, thời khắc tập trung cao độ nhạy cảm thân thể, giờ phút mà chỉ cần một tích tắc kế tiếp, tấm thân tôi sẽ bung vỡ. Ông sẽ nhẹ nhàng chiếm lĩnh, dịu dàng thao túng, dịu dàng đe doạ bằng tất cả sức mạnh bạo cuồng và tính toán hiểm thâm. Liên tục, thành điệp khúc, làm nhạc cho bộ phim ân ái, miệng ông rắn chắc đóng khung môi ông mềm:

– Em đã vỡ chưa? Em đã vỡ chưa? Em đã vỡ chưa?

Chỉ một giây nữa, tôi vỡ. Tôi không cần cầu nguyện, trăng cũng già. Lễ hội trăng khuyết tận tuyệt. Hoang mang thế giới. Hôn mê nước, leo lẻo thuyền chèo. Thân thể ông đột nhiên chuyển mầu. Nhanh như cảm xúc, máu huyết tôi trở về da thịt. Trở về trong nỗi im lặng mênh mang. Thân thể mênh mang, trái tim mênh mang, mộng ảo mênh mang. mênh mang. Đôi mắt tôi trở về trên khuôn mặt. Đủ để tôi nhìn ông thật sự mà không phải u mê. Tôi ngạc nhiên nhận ra phục trang khác lạ ông mang. Quần ống túm thùng thình, đầu đội khăn trắng, ông chẳng khác người Khơ-me là bao. Người Chế. Tôi bỗng sợ. Nỗi sợ thẳm sâu từ bên trong. Không phải sợ ông, không phải sợ ma quỷ. Tôi sợ quá khứ. Quá khứ có thể quay lại bất cứ khi nào nó muốn, con người chẳng thể nào chống cự. Và trong một cõi u mê, một dân tộc luôn sống trong vùng ánh sáng giả tạo để che đậy bóng tối truyền kiếp, khi quá khứ thật sự hiện hình cũng là khi giông tố. Giật trong mỗi con người, giật ngoài biển đông, giật lụn dãy Trường Sơn. Lúc đó, mỗi con người tôi gặp sẽ chứa trong mình một cơn đại hồng thuỷ. Rồi tất cả thành hư không.

Đêm đi tựa con rắn lười nằm ngắm trăng. Giấc mơ tôi cũng lười như đôi mắt người hấp hối.

Cái gì đó sắp vỡ. Rõ ràng đang căng tối đa. Như bàng quang chứa cả nước sông Hồng. Cái gì đó trơn nhẫy. Trong tôi, triệu triệu đuôi rắn ngoe nguẩy mọi ngóc ngách, hốc hang. Gió bắt đầu nổi trong điệu nhạc mơ hồ như tiếng vó ngựa xa. Tôi nghe phong phanh mặt đất rên rỉ “sắp lột da, sắp lột da, sắp lột da…”

../..

bài đã đăng của Đỗ Hoàng Diệu


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)