Tôi ngồi tại bàn làm việc ở phòng ngoài, sau lưng tôi là cửa phòng ngủ. Nàng ngồi ở bàn làm việc đối xứng với tôi qua cửa phòng. Hướng nàng ngồi quay ra cửa sổ, đối diện màn hình máy tính của tôi. Tôi nhìn qua màn hình bóng loáng phản chiếu cửa sổ, tất cả đều một tông màu và một sắc độ xám đen trừ ô cửa sổ sáng lên màu trắng, khung cửa sổ chia ô ca-rô, bóng vai tôi chen ngang một phần cửa sổ và che khuất nàng. Bất chợt nàng vươn vai, hai cánh tay đưa lên hơi gập chéo khuỷu tay vào nhau, rồi hai bàn tay gập ngược lại, đan vào nhau, cũng chỉ một màu xám đen trên nền cửa sổ trắng. Đôi tay nàng chuyển động như hai biểu đồ sóng nghịch pha và xoắn lấy nhau, tương tự một động tác múa ba lê mà tôi đã từng nhìn thấy. Đó chỉ là một động tác vươn vai của nàng theo bản năng, nhưng nó như một sự sắp đặt, đôi tay nàng như cây dây leo, theo cái cách đôi bàn tay đan vào nhau thì giống một đoá hoa bắt mồi, đột ngột vươn ra từ bả vai tôi, linh hoạt và sống động trên nền khung cửa sổ kẻ ca-rô. Nàng giữ đôi tay vươn cao như vậy, rồi nhích nhẹ lần lượt từng bên vai, để đoá hoa tiếp tục đung đưa, tiếng dương cầm của Herbie Hancock từ loa máy tính phát ra đều đặn. Rồi đoá hoa bắt mồi kia từ từ thu lại. Chợt những tia nhỏ ngoằn ngoèo bất ngờ tung lên, cũng từ bả vai tôi, nàng đang hất tóc, những sợi tóc bắn ra như máu phun từ con một mồi vừa bị đóa hoa tóm được.
9/9/2017