Trang chính » Chuyên Đề, , Nguyễn Xuân Hoàng Email bài này

Nhõng Nhẽo

0 bình luận ♦ 17.09.2014

Lúc cuốn sách đầu tiên của tôi được phát hành (thập niên chín mươi), là lúc báo chí sách vở bằng mực in còn được chuộng ghê gớm lắm. Ở hải ngoại, nhiều tờ tạp chí có uy tín vẫn còn sống được. Tôi viết cho Làng Văn, Canada. Mỗi tháng một bài như người ta viết feuilleton. Tôi viết đều tay, viết nhiều, nhiều đến nỗi bài ứ đọng ở toà soạn. Nhưng tôi không hề gửi đi cho báo khác. Bởi tôi nghĩ viết cho vui, thấy được đăng ở một tờ, là vui rồi!

Thuở ấy anh Ngô Nguyên Dũng thấy vậy, mới bảo tôi gửi bài cho Văn Học. Tôi lắc đầu nguầy nguậy, đáp tôi sợ. Anh Dũng hỏi sợ gì. Tôi nói sợ… chủ nhiệm, sợ chủ bút; nói thêm, cộng tác viên của Văn Học ngời sáng quá, cổ thụ quá, tôi sợ không ai đọc mình. Anh Dũng khuyến khích, cứ gửi thử đi.

Tôi ngần ngừ rất lâu, cuối cùng mới nói thật rằng tôi thấy thư ký tòa soạn của Văn Học… dễ sợ quá. Anh Dũng hỏi dễ sợ là sao. Tôi trả lời, cách viết của tôi khác với ông hoàn toàn, chắc ông không chịu đăng bài của tôi.

Anh Ngô Nguyên Dũng hỏi lại:

– Là anh Nguyễn Xuân Hoàng ấy hả?

Tôi ờ, ông ấy.

Nhưng chuyện văn chương chữ nghĩa, đôi lúc có thể nói rằng, cái cảm nhận không ở chữ, không ở nghĩa, cũng không ở văn chương, mà có lẽ ở cái duyên. Tôi thân với anh Ngô Nguyên Dũng, “sợ” thư ký tòa soạn của Văn Học, nhưng cũng “sợ” Ngô công tử phiền, nên tôi bấm bụng gửi “đại” một bài cho Văn Học. Mấy tuần sau tôi nhận được thư trả lời -không phải của thư ký toà soạn mà của chủ bút. Khen tôi viết hay. Thế là tôi vui quá, gửi thêm nhiều bài. Và nhiều người đọc truyện tôi bảo có duyên. Anh Nguyễn Mộng Giác thỉnh thoảng gửi thư và nói chuyện qua điện thoại, “khuyến khích mầm non văn nghệ”.

Bình thường tôi nói chuyện với chị Diệu Chi, vợ anh Giác nhiều hơn. Đi làm về đến nhà tầm cỡ nửa khuya, lúc anh Nguyễn Mộng Giác đi làm chưa về, từ Đức tôi gọi qua, tán dóc đủ thứ chuyện trên đời với chị Chi. Từ chuyện phim ảnh, tài tử xi nê, ca sĩ đến chuyện chợ búa, nấu ăn. Lâu lâu, chị Chi nhắc đến văn chương sách vở, những tác giả chị thích.

Có lần chị Chi bảo, “Vy nó cũng thích văn của Hoàng Nga. Mỗi lần có bài mới, chị với Vy đọc xong, gọi điện thoại bàn tán về bài viết của Nga. Tụi chị vui lắm.”.

Văn chương của tôi, có lẽ hợp với các bà. Tôi viết văn mua vui vài trống canh, được lòng chị Diệu Chi, phu nhân chủ bút và chị Trương Gia Vy, phu nhân thư ký, tôi thích lắm. Tuy vậy tôi hoàn toàn không nghĩ có lúc anh Giác phone cho tôi hỏi, “Hoàng nó rời Văn Học ra chống đỡ cho tờ Văn của Mai Thảo, có nói với anh là bài của Hoàng Nga còn nhiều trong kho, nhờ hỏi giùm Nga có cho Văn một bài được không?”.

Tôi bật cười. Cười một cách sảng khoái. Anh Giác hỏi tôi cười gì. Tôi nói dạ không có gì. Nhưng thật ra tôi vừa cười vừa kêu thầm trong bụng. Thì ra người mà tôi “sợ”, người “cản trở” tôi gửi bài cho Văn Học, lại có đọc tôi! Tôi hỏi anh Giác, sao anh Hoàng không gọi cho em. Anh Giác đáp, Hoàng nó bảo chưa liên lạc với Hoàng Nga bao giờ, không biết Nga “ra sao” nên mới nhờ anh.

Tôi lại phì cười. Tự đùa. À, thì ra “ông anh” cũng… sợ mình. Thì ra anh đâu có… ghê gớm như tôi tưởng. Tôi vui vẻ nói với anh Giác cứ chia “gia tài” ra cho Văn một nửa, tôi sẽ gửi thêm cho cả Văn lẫn Văn Học.

Vậy đó là tôi giao tình với anh chị Nguyễn Xuân Hoàng. Viết lách. Thư đi thư lại nhiều lần. Rồi thân thiết dầu tôi ở xa anh chị hơn nửa quả địa cầu. Năm 2003 qua San José, tôi mới được gặp anh chị. Lúc đó anh chị đang đi ăn Sinh Nhật của ai đó, tôi theo anh Phùng Nguyễn, Lê Thị Thấm Vân…, đến nhà Nguyễn Hữu Liêm ăn tối. Chập choạng, lúc chúng tôi đã hơn nửa bữa, thì anh Hoàng và chị Vy ghé lại. Chị Vy bảo tôi “anh Hoàng ‘cưng’ Hoàng Nga lắm mới bỏ bữa tiệc Sinh Nhật bạn về gặp Hoàng Nga”.

Được “cưng”, hôm sau tôi còn được anh chị mời đi ăn tối. Tôi cảm động vô cùng. Tôi kể cho chị Vy nghe chuyện chị tôi đọc “Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu”, bảo nếu được làm nhân vật Vy ấy, chỉ một lần trong đời thôi, là chết cũng đủ. Chị Vy cười thật tươi. Tôi quay sang anh Hoàng, hỏi anh vẫn còn lãng mạn như thuở ấy không. Anh đáp vẫn.

Tôi giã từ Hoa kỳ, viết lách cho tờ Văn thêm vài năm, rồi cuối cùng, chung số phận với những tờ báo “dưới đất” khác, qua đời. Tôi viết cho Việt Mercury do anh làm, nhưng chỉ được đôi ba số thì thôi hẳn. Lý do tờ Việt Mercury ở xa, lại là báo ngày, còn công việc làm ăn của tôi lúc ấy đầu tắt mặt tối, cộng thêm nỗi tôi không thích đọc báo trên net, nên bài viết xong, tôi cứ để lỳ trong máy.

Dần dà về sau, thêm tật lười, tôi không còn liên lạc với anh em văn nghệ sĩ. Thỉnh thoảng nếu có, thì chỉ thư từ với vài người, vài vị lớn tuổi như nhà văn Võ Phiến, nhà văn Thảo Trường… Hai ông anh lớn, Nguyễn Mộng Giác và Nguyễn Xuân Hoàng, thì năm khi mười họa… Lâu lâu nhận được cái tin nhắn, dạo này Hoàng Nga có viết gì không, tôi lật đật trả lời, dạ không.

Bẵng đi thời gian, khi nhà văn Huỳnh Phan Anh qua Pháp, thình lình tôi được cái email của “ông anh” rủ rê họp mặt. “Ông anh” bảo sẽ qua Đức. Tôi vội vã gọi cho Lê Minh Hà, Đỗ Quang Nghĩa và Ngô Nguyên Dũng, hẹn hò một ngày đẹp trời tại Frankfurt, cái ngã tư đường của Paris, Limburg, Dortmund và Munich. Lê Minh Hà đùa bảo dẫu không biết uống, cũng sẽ cùng “nhậu” với “ông anh” vài ly bia. Ai cũng đòi sẽ giới thiệu với “ông anh” bia ngon nhất của vùng mình ở.

Phone đi phone lại, gọi tới gọi lui, nhưng cuối cùng thời gian đi của “ông anh” ngắn quá, không thể bay qua Đức được. “Ông anh” thư cho tôi, bảo cho tôi nợ. Một chầu, hai chầu… Tôi dạ ngon lành, vì nghĩ gì chứ trả nợ “ông anh” thì có khó khăn gì. Năm nào mà tôi lại chả qua Mỹ.

Năm nào mà tôi lại không có dự định ghé California! Nam, Bắc Cali thì có gì mà không tới…

Nhưng nghĩ vậy, hoá ra cái nợ cũ với anh, tôi lại không hề có dịp trả. Kể cả giờ này định cư hẳn ở đất nước này rồi, đi xuyên nhiều tiểu bang rồi, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn chưa trở lại vùng đất hoa vàng, nơi anh chị sinh sống lần nữa.

*

Lúc còn ở Đức, có lần tôi bỗng nhận một cái email của anh. Tưởng anh nhắc gửi bài, chưa gì tôi đã nghĩ đến chuyện… nói dối, không ngờ anh bảo, “anh đang xuống tinh thần lắm Nga à, chỉ còn muốn tự tử chết thôi em ạ”. Và rồi anh bắt tôi hứa đừng kể cho ai nghe, anh than anh buồn và đơn độc.

Đọc xong cái thư, tôi bàng hoàng. Đọc xong cái thư, tôi như trên đống lửa. Tôi buông cái laptop xuống giường, gập người cầu nguyện cho anh. Thật lòng tôi không biết mình nên làm gì nữa. Anh bảo hứa, tôi nghĩ bụng tôi sẽ giữ lời hứa, nhưng tôi đứng ngồi không yên. Tôi không biết làm sao mà tìm ra được một lời an ủi anh, cũng không dám hỏi anh tại sao anh xuống tinh thần. Tôi loay hoay, sợ hãi, và chỉ nghĩ đến những điều rất bi quan…

Cuối cùng chịu không nổi nữa, tôi quyết định gọi cho anh Nguyễn Mộng Giác. Vòng vo tam quốc hỏi thăm sức khỏe chị Vy, nghe nói chị vẫn phải đi bác sĩ đều đều, tôi thừ người. Tôi nghĩ ngợi lung tung đến những điều khiến anh Hoàng phải nói đến ý định quyên sinh. Và điều nào cũng làm tôi lắng lo. Mãi sau cùng tôi mới nhỏ giọng hỏi “anh Hoàng khỏe không anh?”. Anh Giác đáp khỏe. Tôi lại vòng vo, “tinh thần anh ấy thế nào?”.

Bất thình lình tôi nghe anh Giác bật cười. Tiếng cười dòn dã rất hiếm hoi của anh Giác làm tôi ngẩn người. Tôi im rất lâu. Anh Giác hỏi lại, giọng trêu chọc, “Nga nghe nó than buồn, than xuống tinh thần phải không?”. Tôi lại im. Nghĩ bụng không lẽ anh Giác là người không nhạy cảm. Và thú thật là tôi đã khá bất bình khi nghe anh lại cười “Vy bịnh, nhưng không nhõng nhẽo như Hoàng đâu Nga ơi”.

Ngày hôm sau, tôi thu hết can đảm, nhủ thầm không thể để trong lòng được nữa, và dẫu “ông anh” có giận cũng đành, tôi phone cho Lê Minh Hà. Rù rì rủ rỉ kể cho Hà nghe chuyện đã nhận được thư như thế nào, lo lắng như thế nào.

Nhưng cũng thật bất ngờ, không như tôi tưởng, không nghe tiếng Hà kêu lên “giời ơi, sao thế” như nhiều lần trước đây, mà ngược lại, một tràng cười khanh khách phía bên kia đầu giây đã khiến tôi giật bắn người. Và Hà bắt đầu “giời ơi”, kể, “em cũng một phen mất vía như chị rồi nhé. Anh ấy cũng bảo như thế với em đấy…”. Tôi chau mày ngẩn ngơ. Hà nói, “Nhưng chị đừng có lo, ông anh của mình nhõng nhẽo lắm cơ”…

Nhõng nhẽo lắm cơ! Giọng của Hà trong vắt, dẫu vừa cười vừa nói nhưng nghe rất chắc nịch. Khẳng định.

Tôi bậm môi. Thì ra “ai cũng hiểu chỉ có một người không hiểu”! Thì ra ai cũng biết, chỉ mình tôi không biết “ông anh” của mình nhõng nhẽo!

Tôi dỗi, hú hồn. Hả bảo, vâng, hú hồn!

*

Vài năm sau tôi trở về lại miền nam bán cầu, càng ngày càng lười biếng hơn trong việc liên lạc, thư từ và cả điện thoại với bạn bè. Nhiều người còn tưởng tôi đã… mất tích. Thỉnh thoảng, tôi lên internet, đọc vài bài viết của bè bạn văn chương cũ để xem bạn đang làm gì mà thôi. Và lâu lâu, năm khi mười họa, tôi nhảy vào blog của anh mươi phút, nửa tiếng. Lần nào thấy tóc anh bạc trắng, cũng định bụng sẽ gọi trêu anh, nhưng rồi cuối cùng lại thôi.

Năm trước, đọc bài anh viết tiễn đưa anh Nguyễn Mộng Giác, lòng tôi rười rượi buồn. Tôi nhớ lại thời kỳ văn nghệ hải ngoại nở hoa, nhớ mình được các ông anh thân ái cho làm một đóa be bé trong khu vườn chữ nghĩa, được các anh thương mến thật sự như một cô em nhỏ, được thấy cái giao tình chỉ có trong văn nghệ, tôi tự trách mình, nhạt nhẽo, kỳ cục…

Và tôi nhủ lòng, sẽ dành thì giờ cho người thân nhiều hơn…

Nhưng phải nói là tôi kỳ quặc. Lạnh lẽo. Ghét không khí tiễn đưa. Không thích tiếp khách. Không ưa thăm hỏi. Đi đâu, xa cách mấy, tôi cũng thường tự đi một mình. Bạn bè ngoài đời lẫn bạn bè văn chương đau ốm, tôi không đi thăm thì chớ, cũng không cả gọi điện thoại.

Chắc ít ai biết tôi sợ nghe tin không vui. Có lẽ ít ai biết tôi sợ mình hụt hơi!

Tôi hoàn toàn chẳng bao giờ muốn nghĩ “ông anh” của tôi đã ốm nặng. Chẳng bao giờ muốn nhìn thấy tóc anh trở màu.

Tân trong thâm tâm tôi, tôi vẫn muốn nghĩ anh phông độ, vẫn muốn thấy dáng dấp chở che người vợ yêu dấu của anh không hề thay đổi, và vẫn chỉ muốn thấy anh thật khỏe mạnh như ngày gặp gỡ vợ chồng anh.

Hơn nữa, tôi vẫn muốn trả nợ anh chầu cà phê. Chầu bia.

*

Hôm thứ bảy anh Hoàng Lộc nhắn tôi, bảo rằng anh đã đi xa. “Người đi trên mây” đã đi xa. Tôi sững người. Tôi không tin mắt mình vừa đọc thấy tin anh đã đi xa.

Anh mà đi xa sao?

Không. Tôi nói với tôi. Anh làm sao mà đi xa được.

Anh làm sao mà đi xa…

Tôi bàng hoàng. Anh thể nào mà đi xa.

Anh thật chỉ nhõng nhẽo. Chỉ nhõng nhẽo vậy thôi.

Bởi vì tôi vẫn muốn gặp lại cả hai anh chị và vẫn còn nợ anh cơ mà.

Có phải như vậy không, anh Hoàng?

HOÀNG NGA

bài đã đăng của Hoàng Nga


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)