Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tự trói

 

 

 

Ai may giùm tôi chiếc túi ba gang
Tôi gom hết những ngày buồn và ném vào đó
Treo lên cành khế
Mơ giấc đại bàng

Nỗi cô đơn không sinh ra từ gió
Nỗi cô đơn không đến từ bóng đêm
Nỗi cô đơn không ngủ ngoan tay mềm

Một sáng tinh mơ tiếng chim hót dội thẳng vào lồng ngực
Đánh thức trong tôi thanh âm về sự bình yên
Trên gương mặt cũ nụ cười còn méo xệch
Thân xác nở hoa và mọc cánh ưu phiền
Sự khát thèm cựa quậy
Tôi bắt đầu lý giải về nỗi cô đơn bấy lâu của mình
Và tôi gặp một nỗi cô đơn khác

Mỗi lần nhắm mắt
Tôi tránh xa những con đường in dấu
Từng khúc ngoặt, từng nụ hôn, mùi mồ hôi của những người đàn ông khác nhau không gọi xúc cảm trở về
Dẫu là tôi
Đứng ở đâu
Chỉ hắt hiu
Một bóng

Có đôi lần
Tôi chạm vào lời tình tự
Ngỡ là lời từ bi
Dây oan trói tôi và nỗi cô đơn vào cùng một lượt
Khi tôi chạm dần đến sự thức tỉnh
Tôi vơ dây tự trói mình lần nữa . . .

Nếu ai may dùm tôi chiếc túi ba gang
Xin vờ quên cái đáy!

 
16/4/2012

 

 

 

.

bài đã đăng của Võ Thị Phương Thúy

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)