Trang chính » Nghệ Thuật, Thư Pháp Email bài này

Thư Pháp và Câu Đối TẾT

Nguyễn Tôn Nhan (1948 – 2011)

NTN-caudoiTET2

[hình chụp do họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi cung cấp]

bài đã đăng của Nguyễn Tôn Nhan


5 bình luận »

  • Cung Tích Biền viết:

    Chữ Hán có phồn thể và giản thể. Giản thể được dùng trên toàn cõi Trung Hoa lục địa từ thời Mao Trạch Đông làm chủ xị tới nay. Đài Loan tới nay vẫn dùng phồn thể.
    Nguyễn Tôn Nhan, cả chúng tôi, thường viết là dạng phồn thể, chỉ thỉnh thoảng mới có chen đôi chữ giản thể. Do vậy cách đọc hàng dọc, là từ trên xuống và từ phải qua trái [như cách đọc của các cụ Đồ xưa] Không phải đọc như cách đọc hiện nay là hàng ngang, từ trái qua phải, như ta đọc chữ Việt.
    Với đối liên, câu có chữ cuối vần trắc treo bên phải, chữ cuối vần bình treo bên trái; và treo riêng nhau [hai bên cửa ra vào, hai bên bàn thờ, hai trụ hai bên cổng đình chùa, chẳng hạn].
    Trong câu đối chính thủ bút của Nguyễn Tôn Nhan họa sĩ Nguyễn Trong Khôi cung cấp cho Da Màu, có hai trường hợp xảy ra:

    1- Nếu Nhan viết liền trên một tờ giấy để tặng Khôi, và viết theo cách viết và đọc hiện đại, cho tiện, thì ta nên tôn trọng cách thể hiện của Nhan.

    2- Nếu Nhan viết rời ra hai mảnh, theo cách đối liên, mà Khôi ráp lại để chụp chung một hình, thì nên đảo [trái phải] lại để khỏi thất cách. Nên hoán đổi câu chữ Hán như vầy:

    “Xuân tái đáo môn tiền phúc đáo” [nghĩa: Xuân trở lại, trước cửa nhà phúc đến] hiện bên trái nên chuyển qua bên phải.
    “Hoa hựu khai thiên ngoại thi khai” [Hoa lại nở, thơ mở bên trời] hiện bên phải nên chuyển qua bên trái.

    Cảm ơn Họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi đã cho “Nhìn” được Nhan qua nét bút khi hôm nay Nhan đã đi xa. Buồn quá Khôi ơi.

    Cung Tích Biền.

  • black raccoon viết:

    Xuân tái đáo môn tiền phúc đáo
    Hoa hựu khai thiên ngoại thi khai

    Chữ Nho viết câu đối không có chấm phết. Hai câu trên, theo tui, hay và lạ là ở 2 chữ “thiên ngoại”. Vì vậy, tui thích đọc như sau :

    Xuân tái đáo môn tiền, phúc đáo
    Hoa hựu khai thiên ngoại, thi khai

    Xuân lại về trước cửa, là phúc đó
    Hoa vẫn nở đầy trời , đúng thơ rồi

    Chào nhà văn Cung Tích Biền . Ông vẫn khoẻ và còn viết truyện đều không ?
    Tui có đọc một cuốn sách của ông lâu lắm . Hình như tựa đề là “Nàng Hoà Bình”.
    Lúc đó, còn là học sinh trung học. Đọc rất thích. Truyện có chút gì đó thơ ca,im lặng, suy tư và gợi tình. Tui vẫn còn nhớ nàng con gái tên là Quyên ngồi tựa gốc cây, khoanh hai tay trước ngực, một chân duỗi một chân co . Hình như ông viết : “…Tôi không thích con gái lý luận . Và tôi cũng không ưa lý luận của con gái …”

    Bẳng một thời gian dài,những năm 80s, lúc còn ở VN, tui lại đọc đâu đó trên báo một truyện ngắn của ông . Truyện có người con gái tên Hài Nha . Hài Nha trong xóm có nhiều người thầm thương trộm nhớ, trong đó có một người đàn ông quê mùa cục mịch tên là Đủ. Rồi Hài Nha bị hiếp trong đêm tối. Ai cũng nghĩ là Đủ. Mà không phải . Trước toà , Hài Nha lắc đầu. Không phải Đủ. Truyện đối đáp rất ít. Nhưng mà lôi cuốn. Có một câu, một người con gái (không phải HN) nói với nhân vật kể chuyện :

    -Cưới đi mà, cưới đại đi mà !

    http://www.youtube.com/watch?v=435oo-N6UXo&feature=related

  • Cung Tích Biền viết:

    Chào Cố nhân,
    Hãy cứ là cố nhân.
    Chà chà dịch hai câu đối tài tình quá, thoát, và mở rộng một cách đọc câu đối qua việc di chuyển dấu phẩy [khi đọc theo cách cần dấu phẩy].
    Khởi đầu câu đối này, ngầm hiểu theo cách phân nhịp cũ, là như vầy:
    Xuân tái đáo, môn tiền phúc đáo
    Hoa hựu khai, thiên ngoại thi khai
    Nghĩa nó hẹp hơn là chuyển dấu phẩy về trước ‘phúc” và “thi”. Bấy giờ, ý rộng và nghĩa có khác đi. Hoa nở cả trời kia, thơ là thiều quang là mây ngũ sắc, suối nguồn, non rừng, cỏ lá thức giấc, là phần hồn một ai lãng du một trời thơ, thơ trời.
    Thi vị rất mực.
    Cảm ơn đã đọc và nhớ tới Quyên trong Hòa Bình Nàng Tình Rỗng. Bây giờ Nàng, và các Nàng, đang nằm mục xác trong kho sách cấm của Nhà nước từ sau 1975. Chắc “bọn” Nàng cũng đang rầu máu.
    Cảm ơn lời thăm hỏi. Thân chúc Cố nhân cùng quý bửu quyến thân tâm thường an lạc.

  • Nguyen Trong Khoi viết:

    Anh Cung Tích Biền thân,
    Câu đối Tết Nhan gửi cho tôi format theo dạng JPG.( màu đỏ) không có chữ quốc ngữ. Tôi chỉ sửa lại thành( màu đen ) Trong Video Clip tôi lại sửa thành (màu trắng trên nền dark green ) và chua hai câu chữ quốc ngữ vào còn tất cả vẫn tôn trọng sự sắp xếp của tác giả.

  • ntta viết:

    Email from ntta

    Hai chữ “Thiên ngoại” trong thơ tạo một cảm giác mênh mông sâu thẳm trong trời đất.
    Xuân tái đáo môn tiền, phúc đáo
    Hoa hựu khai thiên ngoại, thi khai
    Hoa nở là nguồn cảm hứng cho ý thơ mở thành lời. Hoa nở khai ra một sự sống. Thở mở khai sinh ra một ý thơ, một tư tưởng mới ra đời. Chữ “tư tưởng mới” là một danh từ. Ý em nghĩ thế. Thế mà loay hoay mãi không biết diễn dịch sao cho thành câu để dễ hiểu. Mới biết, sự ảo diệu ngôn ngữ của thi ca là vô tận.
    Năm mới có 2 câu thơ này ắt nắng Xuân sẽ tràn quanh năm.
    Cảm ơn anh Nguyễn Trọng Khôi

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)