Cuối gành: nơi cuối làng
hay tận cùng thế giới—
ốc đảo xanh—
thiên đường dừa nước
có tiên nữ vịt vàng
các em lặn hụp tuổi thơ
mò cua bắt ốc
tuổi thơ những con còng mầu tím
lên Bồng Miêu đãi vàng
những con ở lại buồn tình
đưa càng cắt sợi tơ trời
cho nắng rơi
trên thúng tròn
rách rưới
tiếng cười
rơm rạ trúc tre
mẹ già
em bé
té
vào hư không
Cuối gành: nơi cuối làng
hay tận cùng thế giới
có má lúm đồng tiền
cuộn sâu trong dòng nước
dòng đời
có con cá bé
trong mẻ lưới
quẫy đuôi đòi tự do
không ai cho
em đâu sợ chết
chỉ sợ rời
chút bình yên
nơi hang ổ sình non
thơm mùi ban dại
không được nhìn nữa
đám trẻ con
cởi truồng
khuấy nước
mầu nâu
ngập vào mắt
buồn quá đỗi
khi buộc mình
đoạt tuyệt với hồn nhiên
Cuối gành: nơi cuối làng
hay tận cùng thế giới
quê hương ra khơi
người ta bắt nó
không cho về
em bé của tôi ngủ quên ngoài bãi
me hôm nay không đi gọi em về
me bận khóc
Cuối gành: nơi cuối làng
hay tận cùng thế giới
tiên nữ vịt vàng
con cá mắc lưới
mơ cùng một giấc
sương trôi
qua Cù Lao Chàm
ngập rừng dừa nước
sương màu lam
kí ức
che giấu thiên đường
nhỏ nhoi
cho em tôi ngủ quên ngoài bãi
bình yên
bên tai
thủ thỉ tiếng me
hay tiếng cơm sôi
tuổi thơ em mỉm cười
trên bụng
trên môi
trên nôi
chào đời.
Hội An 07/2010
.