- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Phút giải lao

 

 

 

Lúc tôi lách thằng nhỏ chở con kia tống ga cúp
cái ào qua đầu xe,  nó lạc trớn bay tuốt bên kia
đúng lúc hai ông bà già nhú nhớ trờ lên, em xém
văng lên kiếng xe, dây an toàn giật lại,

em kêu trời gì đó, chắc không phải cho tôi.

Trong kiếng hậu những xe nát rúm, chưa kịp máu lửa, chưa kịp
tử thần, giữa cái ù ù lạnh lạnh, như mình đồng da sắt, như tuổi trẻ tất nhiên,
như kinh nghiệm vô dụng, hình như em nói sao tôi bình tĩnh quá, 
thật đáng ngạc nhiên gì đó, như nhớ những lần em lái xe

tôi cứ đập đầu vô cửa kiếng muốn nhảy xuống đường.

Giữa ù ù tôi nói gì đó, hình như là tôi biết khi nào
tôi đứt bóng, và luôn luôn không phải hôm nay,
nên em đừng lo lắng, lúc nào em bên tôi là chắc chắn
an toàn.  Rồi hết ù ù mình tiếp tục vụ cãi lộn hồi nãy,

như tình nghĩa thắt ruột gan, như mạnh ai nấy chết một mình.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Nam